Cảm nhận âm nhac: ĐÊM NẰM MƠ PHỐ (Lại Thị Ngọc Thư - TH Văn K 30).

By

 

Ca khúc:

 

ĐÊM NẰM MƠ PHỐ

                      Sáng tác: Việt Anh

                       Thể hiện: Thùy Chi 

1h30’ sáng.

Gió lùa qua khung cửa lành lạnh. Muộn thế nhưng không sao chợp mắt được… Uể oải vớ lấy cái headphone gắn vào tai và bật một bài hát ngẫu nhiên.

“Đêm đêm nằm mơ phố trăng rơi nhòa trên mái
  Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà”

            Lâu lắm rồi không nghe bài hát này. Giọng hát nhẹ nhàng mà da diết của Thuỳ Chi cứ ám ảnh ta mãi. Bất giác buồn bất giác thấy cô đơn trong muôn vàn ý nghĩ… Tự hỏi hay là tại đêm? Bởi người ta thường bảo: Đêm là lúc người ta sống thật với mình nhất.

            Đêm. Ta nhẩm theo từng lời bài hát “Đêm nằm mơ phố”. Giai điệu trầm buồn ca từ lắng đọng. Trống trải quá. Vắng lặng quá. Ta cảm thấy như cô đơn đang hiện hữu xung quanh. Muốn hét thật to nhưng đêm mãi là tĩnh mịch…

            Đêm. Ném những mong mỏi vào góc sâu nhất của 19 mét vuông để kiếm tìm một sự trú ngụ một chút bình yên mà góc nào cũng thấy trơ trọi rỗng toang… Vo những nỗi niềm của đêm lại ta gửi vào giấc mơ của ngày xưa cũ chỉ thấy hư ảo nhạt nhoà...

“Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng”

            Một buổi chiều đầy gió. Đứng trên đồi nhìn lá reo vui hướng ánh mắt về nhau chợt thấy một khoảng mông lung xa xôi vời vợi…

            Ca khúc du dương như một bài du ca ru con người vào cõi tịch liêu hiu quạnh… nét trầm mặc bơ vơ như mây phủ… Một lẽ thường tình rằng: Không thể với tay níu giữ mọi thứ cho tròn đầy được!

            Tìm giữa cõi trần hư vô một chút cảm xúc vô thực mà vì một chút cảm xúc ấy đời ta vẫn loay hoay kiếm tìm mà lời đáp lại lâu nay vẫn là cái hư không im lặng. Vẫn là cái bơ vơ giữa đêm thanh tịnh… Kí ức cứ như ảo giác nhạt nhòa. Ta buông tay… kỉ niệm xa dần…

“Đêm đêm nằm mơ phố mơ như mình quên hết
Quên đi tình yêu quá vô cùng”

            Anh vẫn bảo: Nếu có những chuyện em không thể né tránh hà tất phải đau buồn?. Ta chỉ cười. Đêm vẫn trôi ngày mai mặt trời vẫn toả sáng. Chỉ là không có anh. Anh đã tìm thấy con đường đi cho riêng mình. Ta buông tay… khoá chặt mọi cảm xúc bằng nụ cười nhưng sao rỗng quá! Anh có đọc được điều đó trong nụ cười của ta không? Ta đi về phía không anh với lòng nhẹ bẫng. Không giận. Không hờn. Chỉ nghe lòng len lén đau…

“Anh như là sương khói mong manh về trên phố
Đâu hay một hôm gió mùa sang”

            Đêm. Mặc kệ những bước chân. Mặc kệ những ý niệm. Mặc kệ cả những khát vọng mãi chưa thành. Ta gục xuống. Soi mình vào phố. Chiếc lá bỗng trở mình. Nỗi nhớ nghiêng đêm. Anh đi… nhẹ nhàng như lúc anh đến. Chỉ còn lại trong ta nỗi đau lặng lẽ từng đêm nhạt nhoà con phố…

            Đêm . Ta soi mình trong những giấc mơ. Ngang qua miền cảm xúc ta được gì ngoài những chênh chao? Những kí ức những giấc mơ cứ như một bản tình ca mãi vang vọng...

            Đêm. Lặng nghe phố trở mình. Vỗ về giấc mơ còn dang dở. Ta đã từng thi vị giấc mơ ta biến tấu ước vọng. Và rồi ta trần trụi sự đời. Ta đi qua lưng chừng nỗi nhớ ta sợ những cái lưng chừng… Sự dang dở cứ trêu ngươi cứ bỡn cợt cứ dấy lên đau thương sâu tận đáy lòng…

            Đêm. Khép đôi mi lại. Vỗ về giấc ngủ. Ta mong tìm được một sự bình yên dù là rất nhỏ…

“Sương giăng Hồ Tây trắng  đâu trong ngày xưa ấy
Ta soi tình ta giữa đời nhau…”

                                             Lại Thị Ngọc Thư

                                                                                

More...

Cảm nhận âm nhac: CHỜ ANH TRONG CƠN MƯA (Lại Thị Ngọc Thư - TH Văn K 30).

By

Ca khúc:

CHỜ ANH TRONG CƠN MƯA

                            Sáng tác: Trần Quang Duy

                              Thể hiện: Thùy Chi

1h 30’ sáng.

Cô bị đánh thức bởi tiếng mưa rơi trên mái tôn nghe lộp độp. Cảm giác trống rỗng chợt ùa về. Nghe văng vẳng đâu đây giọng Thùy Chi hát thật buồn… miên man day dứt như nỗi niềm của cô… Cô bật dậy mở cánh cửa sổ bất chợt trong vô thức cô đưa tay hứng những giọt nước mưa rơi xuống… Không gian yên ắng quá. Ngồi lặng yên nghe bài hát vọng ra từ căn phòng đối diện. Cô thu mình lại bé nhỏ và trống rỗng đến vô hồn…

“Mưa trong đêm tìm theo bóng ai xa vời
Một ánh sao lung linh dần xa mãi trong đêm buồn…”

Lâu lắm rồi cô không nghe bài hát này... Bất giác thấy buồn thấy cô đơn trong muôn vàn ý nghĩ… Tự hỏi hay là tại mưa? Mưa làm cô nhớ đến anh đến nụ cười ấm áp của anh… Hay vì cô là Mưa?

Anh vẫn bảo mỗi khi nhìn trời mưa anh lại nhớ đến cô… Cô chỉ cười nụ cười mắt buồn ấy cứ ám ảnh anh mãi.

“Một mình em nơi đây nhịp con tim cô đơn
Thương nhớ anh em khóc thầm trong tiếng mưa…”

Anh đi. Nhẹ nhàng như lúc anh đến. Cô hiểu. Anh chỉ ngang qua cô anh hoàn toàn không thuộc về cô. Anh quay đi cô bật khóc. Anh không bao giờ hiểu được. Cô trong mắt anh luôn là người con gái mạnh mẽ và bản lĩnh. Anh bảo: Cô ấy cần anh hơn. Cô chỉ cười: Nụ cười mắt buồn… Cô mạnh mẽ bước qua anh anh bảo anh rất yên tâm vì anh tin cô có thể đứng vững nhưng chỉ có mưa mới biết: Cô đang khóc. Con gái thuộc cung Nhân Mã không phải lúc nào cũng mạnh mẽ và bản lĩnh. Điều này anh mãi mãi không bao giờ hiểu được.

“Đêm dần trôi... mưa dần tan... còn em mãi là em...
Bao buồn thương... ngóng chờ anh... người xa mãi...”

            Cô không khóc đâu vì trời đã khóc thay cô rồi… Cô quyết định ra đi cô  một mình gom nhặt những kỉ niệm cho vào hộp kí ức và cất dấu vào một nơi sâu kín nhất. Cô bắt đầu những bước đi trên con đường dài dằng dặc của mình mà không có anh. Có ai đó nói rằng: Người con gái khi chắc chắn sẽ ra đi khỏi một tình yêu lâu dài thì đều như vậy. Không hờn trách không cáu giận mà dịu dàng hơn lúc nào hết bao dung hơn lúc nào hết và dù xót xa đau đớn biết bao nhiêu vẫn tỏ ra nhẹ nhõm như thể sau tất cả sẽ vẫn luôn là một “tình bạn” ở lại.

            Và rồi một ngày nào đó khi tất cả mọi giông tố đã đi qua. Khi cô nhìn lại và có thể mỉm cười cô sẽ thấy những giọt nước mắt cuối cùng cũng dần được gạt đi.

            Cô đi dạo một mình đọc sách một mình café một mình. Và ngắm mưa một mình… bình yên như thể chưa hề có giông bão…

            Giọng Thùy Chi nhỏ dần và kết thúc. Sau bài hát là một dấu lặng chỉ có cô và ngọn đèn đường hắt ra le lói. Cô khép cánh cửa sổ lại. Tiếng mưa nhỏ dần nhỏ dần… Cô với tay lấy chiếc điện thoại…

3h 05’ sáng.

Mưa vẫn rơi…

                                            Lại Thị Ngọc Thư

           

 

More...

Cảm nhận âm nhac: DAISY (Lại Thị Ngọc Thư - TH Văn K 30).

By

 

Ca khúc:

DAISY (hoa cúc dại)

                Nhạc Hàn

Sáng tác: Jeon Ji Hyun

Thể hiện: Hey

                                         

Lời bình:

Có lần anh hỏi em rằng: Em thích loài hoa nào nhất? Em bảo rằng: Em thích hoa cúc dại nhất. Anh chỉ cười. Nhưng anh có biết có một câu chuyện tình buồn gắn với loài hoa ấy không?

Chuyện kể rằng giữa quảng trường của một thành phố xa lạ có một cô gái sinh sống bằng nghề vẽ tranh. Cô rất yêu những bông hoa cúc dại. Có một chàng trai hay đứng từ xa quan sát cô gái dù chưa một lần tâm sự với cô gái vì mặc cảm bởi những tội ác mình gây ra. Vậy mà anh lại yêu cô gái một tình yêu thầm lặng. Chàng trai một tay sát thủ tìm thấy sự bình yên ở cô gái họa sĩ. Hàng chiều cứ đúng 4 giờ 15 phút anh lại mang một chậu hoa cúc đặt trước cửa nhà trọ của cô gái. Nhưng lần nào cũng vậy khi cô gái vừa kịp chạy ra thì chàng trai đã biến mất để lại ánh mắt ngẩn ngơ của cô gái…

Cô gái rất thích được vẽ tranh giữa cánh đồng hoa cúc. Để đến đó cô phải đi qua một cây cầu gỗ và rất dễ bị ngã xuống nước. Chàng trai thương cô âm thầm làm một cây cầu chắc chắn bắc ngang qua dòng sông. Một buổi sáng như thường lệ cô gái đến cánh đồng. Niềm xúc động cùng với sự mách bảo của trái tim cô gái biết mình đã yêu chàng trai…

Rồi một ngày tình cờ qua bức tranh mà chính mình đã vẽ cô gái nhận ra chàng trai và biết được sự thật về anh. Nhưng cũng chính lúc ấy cô nhận được tin chàng trai sắp phải trả giá cho tội ác của anh. Thật nghiệt ngã phút giây cuối cùng khi mà lần đầu tiên cô được ở trong vòng tay chàng trai được cảm nhận rõ ràng tình yêu của mình nhất thì cũng là lúc cô sắp ra đi mãi mãi. Bởi vì cô đã nhận về mình viên đạn mà đáng ra là dành cho chàng trai…

Sau tất cả những nỗi khổ ải của cuộc đời rồi mỗi tâm hồn cũng sẽ được giải thoát về một miền đất có nhiều hạnh phúc hơn không có chết chóc đau thương…

Ca khúc “Daisy” kể về câu chuyện tình trên qua lời kể của cô gái. Một ca khúc có giai điệu nhẹ nhàng sâu lắng với tiếng đàn piano xuyên suốt bài hát. Có điều gì đó xao xuyến bồi hồi nhưng lại cũng thật xót xa trong từng nốt nhạc và giọng ca. Như chính nỗi lòng của cô gái…

                        “Em mong mình được yêu biết nhường nào

                        Và dường như anh đang ở đâu đây thật gần em

                        Nhưng em chỉ thấy anh trong phút chốc mà chưa kịp nói gì…”

            Gần mà như xa quá. Nghe “Daisy” tôi có cảm giác ca khúc đang nói hộ lòng mình. Đôi lúc tôi muốn gọi cho anh muốn nghe giọng nói trầm ấm của anh để thấy lòng bình yên giữa bộn bề cuộc sống bon chen này. Nhưng có một cái gì đó bảo tôi dừng lại và đừng nhớ về anh nữa… Và rồi tôi gục ngã đầy bất lực…

            Tôi chợt nhận ra với anh – tôi chưa và không bao giờ là một điều tồn tại. Lỗi do tôi cứ cố nắm bắt những điều không có thật những điều thật mong manh. Tôi đã mệt mỏi với những chờ đợi những ước mơ mãi mãi không thuộc về mình…

                        “Gìơ đây dù có hơi muộn

                        Em đã nhận ra anh

                        Nhưng chúng mình lại không thể ở bên nhau…”

            Cảm ơn một chữ “Duyên” đã cho em nhận ra anh giữa muôn vàn người trên thế gian này. Cảm ơn một ngày đẹp trời cho tình yêu đi qua những phút giây hạnh phúc… Cảm ơn và xin lỗi cho những điều đã qua… Tất cả về anh em đem gom lại đóng khung kí ức và cất dấu vào một nơi sâu kín nhất. “Hãy để chúng ta bắt đầu lại ở kiếp sau…”

            Khép đôi mi lại chợt thấy mắt mình đã đong đầy nước tự khi nào. Nhưng lời bài hát như còn vang vọng:

                        “Em đã từng không thể biết được anh là ai

                        Mà chỉ có thể ngẩn ngơ đứng nhìn theo bóng hình anh lướt qua thật nhẹ nhàng và thật lẹ

                        …

                        Dù lòng em buồn đau

                        Nhưng em phải đi thôi!...”

 

                                                  Lại Thị Ngọc Thư

                                                                                 

 

                                                                                      

Lời bài hát và phiên âm La-tinh:

 

Nae ga keu to rok weon hae deon
Em mong mình được yêu biết nhường nào
Sa rang I nae ap pe I neun de
Và dường như anh ở đâu đấy thật gần em
A mu mal do ha ji mot tan chae ro ba ra man bo nae yo
Nhưng em chỉ thấy anh trong phút chốc mà chưa kịp nói gì
Nat seol ki man han I do si
Giữa thành phố xa lạ này
Sa rang eul keu ri myeo sal ra jyo
Em sống bằng nghề vẽ những bức tranh về tình yêu và cuộc sống
De I ji hyang ga deuk kan keu dae reul eon jen ga man nel ggeo ra myeo
Và luôn ngóng trông anh từng giờ cùng mùi hoa cúc dại…
I je ya na I je seo ya
Giờ đây dù có hơi muộn
Keu dael al ra bwa neun de
Em đã nhận ra anh
Ham gge hal su eob na bwa yo
Nhưng chúng mình lại không thể ở bên nhau
Huk geo do nog chi gin sil reo neun de
Vì cái chết không muốn để đôi ta làm thế
Mi an hae do keu dae man du go
Em xin lỗi khi đã bỏ anh lại một mình ở phía sau
Ddeo na ya ha ne yo
Em phải đi rồi anh ạ
Mae il gat teun si gan ni meyon
Hàng chiều cứ vào giờ ấy
Keu dae neun nae gyeot te I seo jyo
Anh lại đến với em anh nhé
Ba bo cheo reom na man mo reu neun che
Buồn cười thật vì em đã từng không thể biết được anh là ai
Keu dael seu chyeo bo nae ne yo
Mà chỉ có thể ngẩn ngơ đứng nhìn theo bóng hình anh lướt qua nhẹ nhàng và thật lẹ
I je ya na I je seo ya
Giờ đây dù có hơi muộn
Keu dael al ra bwa neun de
Em đã nhận ra anh
Ham gge hal su eob na bwa yo
Nhưng chúng mình lại không thể ở bên nhau
Huk geo do nog chi gin sil reo neun de
Vì cái chết không muốn để đôi ta làm thế
Mi an hae do keu dae man du go
Em xin lỗi khi đã bỏ anh lại một mình ở phía sau
Ddeo na ya ha ne yo
Em phải đi rồi anh ạ
A peu go ddo a pa wa do
Dù trong lòng buồn đau lắm
Ddeo na ya ha ne yo
Nhưng em phải đi thôi…

 

More...

Tản mạn: THÁNG TƯ VỀ... (Lại Thị Ngọc Thư - TH Văn K 30).

By

 

 

THÁNG TƯ VỀ…

 

Như một vòng quay bất tận của trời đất tháng tư

về hoa bằng lăng lại về trên từng góc phố. Tháng tư - tháng bắt đầu một

mùa hè cháy bỏng. Mỗi tháng tư về là thêm một lần em hướng về miền xa

xôi lắm. Một miền đầy hoa cỏ may con diều ai chao nghiêng theo gió. Con

đê vắng và dòng sông mênh mông những nắng em bắt gặp chú bé chăn trâu

cười hồn nhiên nghe thân thương quá đỗi... Gío gửi gì cho hoa bằng lăng

mà sáng nay em bắt gặp một cánh hoa nở vội. Tháng tư em nhớ ai mà em

nhớ lắm. Một nỗi nhớ chẳng thể định hình một nỗi nhớ chẳng thể gọi

tên. Có khi là nhớ chính mình nhớ con người mình của những tháng tư năm

trước. Nhớ cảm giác đợi một người mà người không đến nhớ cả ánh mắt của

ai đó da diết và than thương… Nhớ và cả chút tiếc nuối thẫn

thờ khi tháng tư qua...

Tháng tư là bình dị một vòm trời xanh mây trắng. Nắng

sóng sánh đổ dài trên những mái ngói cổ trầm lặng màu thời gian. Những

đoá hoa đầu hè nở vội những gốc bằng lăng nằm kề bên nhau. Thành phố

nhỏ nên cũng không có những gốc bằng lăng to lớn. Mỗi mùa bằng lăng

về thành phố như được khoát lên mình chiếc áo tím bằng lăng. Màu tím mơ

mộng thanh nhã mà đằm thắm lạ kỳ…

Con bạn ngồi bên khẽ hát: “Nắng gửi gì cho hoa bằng

lăng mà đậm màu tím biếc. Em đi qua bâng khuâng chợt tiếc... Ôi màu mực

tím năm nào”. Giai điệu buồn ấy màu hoa ấy nhắc ta nhớ về một thời học

trò nhiều kỉ niệm. Phải rồi có ai đó đã gọi tuổi học trò là tuổi

tím. Trang vở tinh khôi màu mực tím hồn nhiên nông nổi. Màu mực tím ngập

ngừng bối rối. Đẹp mỏng manh mà thách thức đẹp thuỷ chung nhưng cũng

ngan ngát đa tình. Sắc bằng lăng mang nhung nhớ vào yêu. Bất chợt em nhớ

anh da diết... Ta quen nhau cũng vào mùa hoa bằng lăng. Bằng lăng dịu

dàng hoà vào sắc đỏ của phượng. Tím ngan ngát trong nắng trong

mưa trong mắt và cả trong tim người... thật thanh thản bình yên...

Vẫn là tháng tư. Vẫn cứ là em đấy. Vẫn dịu dàng trong

từng câu hát “Tháng tư về...”

                                            LẠI THỊ NGỌC THƯ

                                                                  

More...

Tản văn: ĐÁM MA TO (Trần Thị Thùy Minh - SP Văn K33).

By

alt src=data:image/jpg;base64 /9j/4AAQSkZJRgABAQAAAQABAAD/2wCEAAkGBhQSERUUExQWFRQVGBwYGRgYGRwXHBoaGx4ZFxcaGBgXHCYfFxojGhgXHy8gIycpLCwsGB4xNTAqNSYrLCkBCQoKDgwOGg8PFCkcFBwpKSkpKSkpKSkpKSkpKSkpKSkpKSksLCkpKSkpLCkpKSkpLCksLCksKSkpKSwpKSkpKf/AABEIAL8BBwMBIgACEQEDEQH/xAAcAAACAgMBAQAAAAAAAAAAAAAEBQMGAAECBwj/xAA+EAACAQIEAwYEBQMDAwQDAAABAhEAAwQSITEFQVEGEyJhcYEykaGxFCNCwfAHctFSYoKS4fEkM6KyFXOD/8QAGQEAAwEBAQAAAAAAAAAAAAAAAAECAwQF/8QAIxEBAQACAQQCAwEBAAAAAAAAAAECESEDEjFBIlETMmEzBP/aAAwDAQACEQMRAD8Ao62dazufCfQ0d3OvuKl/DaH0rdCC5Z+H0Fd3LPhPk37UacP8Nbazo391SANi1v8A8v2rsW5dfRj9KMs2vB/1V1bw/j9FNFBe1nwHzrtbEuf5you7h/B7ipVseNv5yFTQDSzqPOT9q0trf+/9qYfh9R5CstYf/wC/7U9AC9mCPRvtWza8H8/m9MrmF1Hoa3+G8FGgAXD6tptU9jDSs/zYUfbw2rfzlU+Ew3hPlH2o0DHsL2ct4i6Rcz/lKjrlMa551/6RV97V8BGJszJD2wzL0OmoYcwRST+nCBXvD9RS2faWH3q8lJEHnpUb5VHiF/DAe4n5xQz4fWnuPw0adNPkY+1A3LG/vWqaUthttK4u4Xf1NNGw+oqM2JB9T96AU3cJv/b+5qBsHt6n7U5ezqf7ajex8Pr+1GgR3MN4TpUdzDfYn7U8fCeEz/Nv8iormEzMwH+k0cAkGG12rS4XUU3GG1b0P2rlcJr7D7CnoFRw+p9a33Go9KZW8NofU1y+G8XtQRf3P2P7VsYfb1H70f8Ahvt+4rfcbeop6AG3h9ajSxoPQU1TDa1EmH8Io0YE2dW/u/xW6YDDfF6/4rKWg4RPuKlZdDWKunuPvU9waUVKZbeq1yF8L+tTINV9K5y+F/X/ADSU5tW/yx/yrMKjEkxrlj+feiLS+Ae9GcMwujsHEj9OsjbXz9KnLgFt20QAD1ipEw7FnIUmF5Db1psMMtzM4y6s+UGddM8jzg86mwFsqlxlBVpCMf8AUpO4nSRJqN8ETsmojpH7/asS1p/zppi8CQ7MNAgytA/4pr/qOWT0FBoN/JpP89aqXfJtXLPi9jWBPBRNxfF7VoL4asObNrVv5yqfBJo3t+9d4can2rrBLq/oPuaKFk7CL+fc/wD1L/8AarwdqpPYyRefTQooJ5DU/OrlceBoJ8v/ADWN8qjzDGr9p+Zmgr1vQ00xC/YD5aH7ULeTwn0rZOwT29ahCaH1NHMmtQhNPc0wEe3qf7f3rjuJj1/Y0Zl8W0+Gphwt+7F0AMgIJIMkSSCCNwQKjK6BdllBJ1iB56AwflQuSHY9Av3p9hcIRcUFQ+aFE7ZmAP0BE1viGAK3wqAZsqRGzMJkmeprOX0RZxPhgQZl+F0B13zEHNpyEigBZ19hVmxthXdUGaUUoeo+JtOviJpdgsCWuBY2+KdhHU9AauZcCk1myQNuc1w1vxUatvTqZqNk1Nawg5tb+n71j2tvWijb39BXLpoPWmSJbetRC14Pc0cBrUIXwn1NM3At6H1/xW6IK6e/+K3VAsUfcfep3taVpU096muiBUU4ktLt6VGw8D+tTWz9ood7vhI6moEFJpbXpBqfAYnIGjNPMgcgdjSTit8i0Cqk5IJ12E8xz5Vu3xjOqsjbmWWYII1g1OXg/KypiStp1GsuWQgaCVAIPuPrSzC9pXN0YcwEYEgsJhtJXTcfat2cfb7wgg53UtvpqpgfQVDh1dQ76BcxKk6TKgtl84rHwVWm0IsspdQb0sVJ1DTlEz1AB96CxR/KRWTJdViG81BOUn1/aujZtXLJZ08JXQzqehJ60PiFIEElsuxJkkHUSavA/TCPtWZfCakC6mmHD8BK5mUnmFHTqTyWtiQ4DBO5JA001Og2POmXDuAglvzFnLqBrGumtT3sOzIyMYEfp2BBLKQOh2NV3s8Daxly2cQ2QKWyhdWzeGCeg3ms8s/o1rur3Fh7ay3ezDBihBgAAMuo2OtZwb8UqW+8xBKj41ZQ7gEGPzNNBoRp70Baut+YSrsgBVJGg/VmJ57RUF3j4sZGylrjeEIozZv2JC6n0rO01iOFtsM2hzST58p+hNJ79mznKlgseHkfGBt1867xAKlCuYue88BgAyrSs7DQ0v4LwuzZuFipd7tyczkNkIOZY6MCTrR30aGYjs+w+Ehp89ddvelNzCMo8QI16VYrLgoUmWBOh0nzDVPffMo2y5TKNqTvAH1rTHOXijSnPb19qa8MhrDp4lCN3jMp1bko6+ddYjhKsQ1vQGJVt1nr5UHxFzhsuUs5JaQo0kaieoo6hRDgcS2njZDLBjI3YmWH/AKD0Iou8LN0SrsUtNDaEGYBBB9yfekPD8f+JaLK5mAZmbZZ1gHpqPrUj37lv8u5cUZhA8pPNucLAnyrltspQdfx5vucrIgyn1kkkeL+3L86kwIu2bZYFWBOVgDJB11n3OlVrhmNTvGV2gqxmB4SFiCD01p5iOLkErAgMp3A18ZM9dMtaSq1KCyaef8AN6GK6mjWu5vEeYk9ZOtDZa7IhwV0PqPtWOu1dxo393+KxxtTJsLrUAXRvWiBULfqp6CS8IU/zpWV1eMr8v2rKqQwI2H91S3qED6D+4fepcXcisyTK2lBuQoMv8Ww/wAVu7d8P1qFnUr8IYdDU8GKw/DYUEsYIn5zMzypTawyrcYWmtlZB1eDJ1jXzorGYy73eXKDmHhjXzAFV3FYhgH7y0viAgkbacjWWX8OLPg7gvX5NlgEUSSdm03jcR0pjxq4oVk0ZMyxEr3axBIj4h/mkfYrGG1mYHMGQACZ6/IipuMcGvnxCe6y5mEyZJzQI3AH1rPXA1ta+H8HslbYV2KsdAWmVEkADmCTPXSj+IYJFszAzRG8GAcu3tVe4D3i4a1ltm4gOfXwQSOp10M/Sm1vElwWK5nVSD+4DddRSl0fpJg0VnE7b684G1O8JYuORcVoUiIGoifhI6Aa0j4daOdJIkkiOY0J1qyYcOMMsMFPQcwDt8ta3yvx4EJsRxHJffUw2kbyQNoFH2UKsGVYuFefIayp6zSFsI+BW5fYm4CTmDHWDzB2Gse1JexnHMQ2LAcl7QzFpjwqZCAN5EisBVzHGWTC3HvLlNvNms7kgagqRuCDvQHC7+HxGW9L22slkyGRo6/DB1BEnxCq/wAR7c5bzW71hx3eYTIltNFI6HQz60kbt402gtjwIwLgtLEcwrEaaTvRqnHo3FONd1irVkozW7y6OonKxBEk8gPtNQteP4tMtv8AJM+JTOUwSsz56Ug4b/UezcvObv5KAjKCC0ropOmzamguKdvUUsMMpBzad4soApMEA/zWp1VaXXD4xTcNsmIMhTqSu+b0k/Spr+MBOY5sh0BG4gxseVU7BdtkNrDtdy989wJeZRlhFbwk+UEbU47ZcYDXUwquFzkZblshiJPhnlrtT0RzjT3dxbnUaj11A9oNVfthxO6tw5NmygTOxAIA+dWi/gywUuTCorNbaJMADcfWkXaMC3cGe2bipl23Ug6AdTI+tbW8bEhVw3jYsK9sKqXIhw0qQdwoHM8z61xjLH4y6Sl1bbDwkMZA0AaP5vUeOwLYt2fuRbYmQzH4xyJ55opFd4Die8YWRnWTqDA6jU/qrn9p0f4G4qW+7vW1BBNsn9TTDD2mkhxJS4Eg6Ekz5k7+woaMRYdBctFdcwDnMGkHmd9KsnA0tXz4hDquZyDuAYUCdgBv5g1eN5PXsfY4pbyqjQPDLHy1ihbVwHXrXXEezLC4rqzOIzCNdOQIHqPlUBVlYAiDXTjdRNTyMv8AyNcvyqE3DHvWXH2rVFEVC36vStG7UF28ZPpTODrnwj0FZUZbwL/aKyqngbKnfb1FSYh6hI8S+v8Amu7wY6KJrKhLbWRpr5UNfREiAcxmRB1PKKbcGORmMSQohgInrvzFTcQXvCWOUAICHnKS3QnY+21YZZHAn4Y+GRCofi3HrWWuG2r+dGCEECGnUAHUAc5FBYHj91rRQL4S5XNyExvOw/zTLC4hAlwKR3inXX4QQBMDlM1B7Sf/AIi0i3EKLafw6gRpJC//ABGvrUr4w2QucTmEqJ0CCdI85qgcSx7FyA7ttrrMgzt+1WftPirMBEW5ooILNJRiAY/ePOp2cp5bz96LYJy3NMin4W1IHpFEcd4uMOFQ28vgEQZmNJ+n0quYbs1iFKXrN3NeXKSpldwZ9YBFWy7wnDXbZuYnUpbyly0AQZ8K8iSd/KigLgcX+daHxMRJI/07a+xphwvFAYhlcZgAcuvwnaB7VR+zz/8ArLTBmIN0hQSZykGJ9AKv3BbZN254QQSNea77dDoPnW+P6Uex2JwoClWIh5dp1jYKsHymvL8fcy3rndFkBJWB4dNyIO3i1q98Sxt22957iK1keK3cElgQNVZBuCQdeU1ReIYw3rhuMAC0GBsNAAKnpY72WVBXLZbxNLRpJMny1qGBRd1jlUctT9qfcE4MpgsJnka1uoeONpNwnF5WMojeFjBA3ANcXsKL6m5bSCNXXoeo6g1a8XwO1lOVYMHX10pLgcccGzD4g2jA/Qg1M005Vd7fkPQ8/IxXpXZpsPiLa3EwoVSStwTqjCIKGPFqBsaq/aWyhUXLagBjuD9xTv8Apvx0sxw7XAbKqWUZdcxaYPXrWfURZqrnxAFgWK6osKwPiM7iPIClGNxFzvAwHgKAt1kSdusR8qd3/DcgmRqD/tnVTPvBqv8AG+G3e9Tury2/CVJKh5EzpOmx5074E3EfEMaoYBlzW8quSPi0+LUbbTS1u1dtXdQpCNlZDzIgyTHLl1qt8YFywbltb+ZbajeJ8XxDToeVDYLgjXMObr3CAPgCiSw0zMTy1IEVhZ6G10N04hwAO8tosgHkwkaxrGg260PheHWiW7zKhnMRb2GjeFecAPrPSqzwzte9l4AQKJBImd953qxcI4nnuBrHdBmBVyw31mR6zHtTlG3WPxTW8O4ViPEuswxEmMo6a0rs4xGYGddZmSQddKjwQu99edVW6qEkoTCg+KRrz0MR0o7hHZkXVN+5bKO6n8v4VEkQ1vzyjnV714KuO8ED1rp6Z3OzahB3ZJYGDmO/OT0pUZmurC7m0Vjb1DiDoakflUV7Y+lUQ9fgX0rK5snwJ6VurngEjXiCkAnU7b86LwmI8Dl5TSQQJAO3i+etL7V0tcRQDvyGp05V3f4hbtXALoK+IAgj9J0JJHyrnyoMMYuIz2rlsSumfpHOV5AiTSXtVihIA+EjSCYCjb9zXL9qbyXWFlsyNoMw5rtrudBSvGoWzOzeIsTHmdSI5CsMjPMdjvwdoW7b96LihySARqJ0iueCKe7u3jCi5IDxMbkyAZ1qv2kJEekc/YTtTu4ot2UVQPGcxPmdCIG4EVIBcNewbhW+jOp2cMRk/wB2XnrXXDAxvqyhXhiQHkqYk6j0ovhvDMx1B/m/1p+OEi1dtFBl8Ikn/kDHWZ+1HbfIGJxRzh0Nu4v4hZa4rCBrynkIP0qs2blx2uF2zAD4RsCWBOTkRViwOC1ZiT4fBBHxCZk9I/agTwwqt5VkEFdNxGpIn0ijSw3AOHXBisPcEZQ458og/Q1esNhbudntPkjwkRObc/cCq3wPBuzIWEpbZI8UER7edWbhqXPxKkAwzT6jWdOQrow/Sgy7027RVcpu5WOWIDgxoOh0Psa8qZG1DAqQYIOv1FegdveCXLoRluhLgYd3rl18UjzmqHcu3WJN45rkwxgDbTWNJqejzaWSe7gypQnYj95pxawt2ZGi77ml2Kf8u0Z12I+tNsPjzkE7dRrV5Rrh9O8eLhAy9KQ8VwrQpfQz608tY/UQc0co+9KeMYrO4BqI049pcJg0fC3MzbajyIpZ2GdUxsnNmyzbgSM8QMwHKj+OMbVlLcLDCZHmJofsPxU2MWUCZlvqLZMSVM8vUTS6n6supd16niLQSXJgMstO+bXXyFUTtpiriHDujFSyvykHaARV14jlhgAVGTcnYHaR6zVU7T2gcPZuMxhHjQbAzMU9fHaVAbAszQWJZoJJ01YZo1Nd2OH4lZtJdKhoJSdzOYRGxqy4/hue3nAEMVkka6E6+UijOH8EDKl0AFlOaAd1gCD51l27pKJjMLdnPdOYmZPUzGtbwt1kII/k71euJ8NVvELYyRrpB3kg+dKLnARlXuxGhI08id+etK4FVfwWNezczSTmMmdjJ1n6/Orf2k468WHt24hSSQdgNgR0qonDHnO23kdZp32WunusRbLKrAeF3MwpEc6mTRJsL2pdyDm1iCRsZ0hhz33pribKKIJytBKwDBjcAn7V5/fR7TlTv16+dPRxbPaspdfNlfRQYYdHLfSK1wyuN1RTVmqG82h9K6DAaFs0c+v/AHqC62h9K6vKTOwfy09KyucKfy09Kyrh2KT+JZcQChPhYEb/ACFG4m22IbvL32jSenzrvBYTI2bck/LWi+6lyOprGYEXPwwh0yeKQTB0NE43h8WVeDtJnQjWD9asNnAr8UeLQA+p1rXG+zrX2bK5GoEHb5UssArXA+HZjqDqJB8jqD8qfYrhnd5JVmA8QI1ieo6SRVitcDQaR8ConsBl1603wmGGZumUD7f4qOw1fwfCzbABB0Wfc6mm2LwZbuCASdAfQif2plcw3gbz0om1b8C/2j7VVi1bw1slEJHxFz89OfmKIu8NK3g2XwsinqMwI+4P0plesBTbAEBY+rEmj8XanTzpaBKmFy3iNvED9TTrFYi4luSFUgMvr0iPKKBuiMQPMRSfBYxGxbrfLAKJtsT4ZmDI5ct+lFnxArtuXt4LRlPgAOhnUjMyk7HU150j6D03/wA16nxnh7Y3CNazDM5hTl6GVJ9q844pw58MxtXF8YiTyI/2+VHSLNBdvTA6f4iiuH45k21HMUtDUx4Vh8zDTQH/AL1pnxB0t3I14hiSiyigSNCOc1Wblwkyd5q4YqxmsuBtlJA3IP8AiqZcOtTg06uzDi+M7y3agahY0BPOrX2KxFuxgTiHSDZZyWHxMCTqenSlXZbi1pbJt3InMYJ5jpVi4RddWt4a1bt5GzOxJ1ZQcxWI8/pWef0Mp7b4I9nGZr63Wui4Q5TUG0CIKHyDVLjOHK9o2t1DcxP3+9G3cRbw4Zlt5bjtMaASSdYGgneKiwuJ7xJYiVGwER5VWMtxSR3OFi3YZN9txMwaP4NZizoI12+9F4q0Cp/nOucHZCJlG0mjRIcdhwyXAes/MChcFYHdWCBum3LSSPWmrjxEdQPtUIwqoEVRCgmB6mTv6mnICDivCAdeik/Ij9jVK4VhWuXci6xJn/aNYM6HlXqWLsSQOoYfOl3C+DJYQqoklJJ5k7mlcNlaqPanhXwuANefnvrVcu4fkRqBPrXpPG8HNtidAsMB1PM/ImqrdtDp5e1VenvlNB4AnIDPkRRrnSocPayiunOlaScA2w5i0vp+9ZXNo/kj0/et1cFpKdqKwQm6vr/3oRzvTDhKzdX3+1SR9Zt6qPMU0s25J9aEw6+Nf7vtTLDLqamhNYXfzNE4VdW9P3qPCagetEYQat6fvUqdv8Pv+1TKsKPQfaorvwiOpojLoPQUKB45fsPprR94SAetCYsaj0ogP+WvkPtSoAY1fzrfmazhWCANy6wUo0q06woM6DzNc32zMh2KuPkamw+HItNrGfWDtPL96Wd+Jx1wvCsjXrVy5KTmtsNCFYQVkdCRFec9rVb8QzZi6zlBPLJA/ea9B4/xVcNYD3AfgK5l3kjQAdZ29KoWItzgbFw6kxJOp1kEk89edZY3XLTHHu4IFQmrHwQnu2A3WWH2pKiFiAupOlXDCYRcPazOY01NPLLbXHCYA/xBsYZS2rvLGfOqlfUnWrrx+0ly2MrAkjwgak8xpVTwuHNy53YIVzoA2kt/p8mOsVMy0escpyi4fZl1B5sB9asvFL5S/h2GbKLsNlEnKdCNfSuV7J3rN62zBWTPqVO2U8wfLWo+1GGe4q90GZs4jLvqIJFK1n1NScLtjE7y4yTqQGgjRdlAB5xrUODwy2yyKwZQNCD5D5ayKzBPctW7Vpz+ZcXIXbckSdfaBRtjCgHMoUKFKso+pHvWmFrEJf8Ah9xW7O3uKjxdwKBmIAkamhk4vaXQuNduY+YrQh7/ABCtXdh61o3lMQwM+dauEgjnM/5phq98S/zpXDL4v+J+tSXxqtcP8XtVJC4u1mtkdVIqj3BoKvxGnuaot63BI6Ej6nSq2kJNRXG0qa4sbiKhubUUzIP+QP5zrK5b/wBj5fesqpeCpffESOY08vWabdm7RN0ECYX6mBFMeF8Ka5buA5WRB4QQM3mBzBnSuODXEUJbUkOwnLzOvhJ6GRNc/wCThpjDWzZYMpAzRPpPSmVm0fERG8bjfT/NAtindO6CszIC3g5nWRm25xND4Lidtic5Nu6AD3UgkHcgx0rO52jR5hCAoG8fz7zU1kiTO0Hb1pbhDCg8id/rE0JZ4iVc27ZzPcedeSnf0jX5VeWWsUnqPACs0ncctI3olMUAPEdjE+uwpZi8MlsrLSzkqpc8xz9NhHWaKuYS6wVUEmYYnRdBHtr9qymdq9JcRclVb+eVTWboECRG/wC9Uu/jr2EuKmLMt4iAuoYHVdf9uorWGx6XCyqZLwqrmygEiSW8xNXci1pbrCqZLSTPTlyjrvtQ+BvD8zVj3baT/p1I0NB8PdsK3deK80ZiV1iYE68p0iucfi7YZ+8dRcdgchOU6DYddKz2ek3F+EDFJbdmbVgYXQQA2YepA+tVftLgnypbwxiwqqrIP0HNEgHWN/nT7FcXtWl7xi7jfKDHwwSfYE6UTgrVoKblozdc5SI3/Uv/AJqbeFc4qnwrgZNy49u9cthWVVJCnn4/cCjMfhpW3aZmvtMO2bKVJkKQNjyMVLdt3GVltEIRLQSDBJnUcpE+9V04LFkWwIa5duAfFs3wpPQUpRM/s84JdXChxlUkLAdtWLKOuwBOkDrR+IwqXnw967bdHtnN4DBMSQrxsZAgzPKob39P8QCgF1XuBGJGqhj8QVZ3Oke1OcTwBymV27tkZWgbSPFBjkOdOEW4Xi91kbubTjvSzG7dI8EwJHKBrAAoLh2CSziC1+8xJzMl0sNWkDT9J0B5c6IxOKNuwRevSweCijLoZOnlG1I14pZvFe+Um7bByKNp1gnqQMulO3dC/wCMui4batJMgKSNCf8AVPppFQYvBPYjNdBzNsRzJ+o/xSXBdrLdxALua2w6nnoQf7iNa2cY7XFYISDmIJOYHoddtNaeWfaXFd9q2/JJBkBhM677D5VUvwLZocFNdNxIIBBAPrVg7YcctGwbbOTeuIrZQNAVGgkek1crL28RZsuyo6XLaElhB2A0jzH0rL8lnleOG3m7K4GlzQciI+ooDE8avAylwqwjmSNPI16PxDsDZcTbZrc8pzD/AKaqvEv6dX7YJC94OqnX/p3qp1JRcSrDdusYoh7dq6BzjKfYimeC7fKzqtyzcRjsQQwqt4rAMpysCpHJvD9DQN4XF1nSdK0maNPT17VWjb7tjBUc4ESQ2b5ae9V8cNe7cuBYyFsxMg+hUbzqapd3ibEQ6zUuH4mo18SnbnV925otLhieDhbtpbpIDMA5G4Ea+m1D3uzhh8hLQYSNZAmdtjSUcSkg55Pnr96a4HtK1r9KsJJ6annpS+WtSnwY3eCvdtBLZAzKDmaQCREkkjesrk9q1cEXFOU7DfaI15c6ynjcpNFo+7K8My63mJvXEysjbL5abnagOLKLX5dpArrqDrpEAHN6VVOyXbK6mMt/ibme23hJbkYOQjoZiTXotvDDEWu8DpcRpAVT8SqeZmQMw+lZbN5zwDtG2GvXWuEmdGXfWdweQk0JYuYjEXb34dGuc2ZQJEk7HmeVFXcThS7LZRUe7KNnnLJIUATt4udNuzmfhi3BfIyPlZWQEyRIAJGsbUbI3wmGxD8NtgLlZFykOcrFhJ0Hv9aqfD8YVxKvdZ7RmC+XMB0PT4hRfaDtn33d3LOZLgP5hk92xHwtB1kR6a1bsPcRuG4m8qrcVg2URIZ3JJK+Uk0eeQaDBJfUKGJOURcAjKwjxiRrO+lCcZ7VDBWTbbMxH/tuuocgzrGoI1B9KoFn+ouLtFgERSNiZ8K6CMp00jelPFuN3cSzPcbeCBso32A23PzqbdHte+3N61cw1vElx35VQuQ+EhpZhB1kTv1rz6xjXZ1RTDbDTXfXUc66xOIdgqsWhVAVeWojwgbA86t/Ef6ai1YTE2HYOArFGGxI2B9dI86Mci8pOw3apbLsl52W7fYBGJBUBBIEn4TmI30qbt/Ys4y2+KsXQ7WPDcRSCVElQTpyO/UGqBxDCXAwLg6Az6bnb1FMcB2qv2cMyotsS8B2AJOgGUrEMCJ+dHdKe+TDDfnYC9fdiO7BUBYI8OQMWOsAkqPnRnZd8Uto4tR+VaIkN+pCYdljmvnVKfFXDcbMSO93Cyq6/wCxOWgEeQq34LtJiMPatoLIa202pYxmGo0HUTU2xVuzbtHj7LBShnEM4GZDoywSZPPdY84pDxnHXsO6PauOjgkEQIDbiAdpn50m4Visl20XkhHUkDc5T8Iq49p+GXsbfF7JbS1bUErqHZgQfzNoPmNqruhTlH2Z7VYrA3l/Hi73bsGa6xLFRlIIgbgkj3q84dLl68cRdIVMmdFEggFQTnnmFI086UdqbyX8P3NzKFygB8xYrK/q6xVbw39SLqm4FtqbnwBgxZYEKTkO5gfWiUVrthc74PdtqTkMM+wI3ED9TAH61W+FWnu3VS2SWYwI0I5kx0gVPj+0TrabDvl8YkaglWmSMo2EcqWcMe4Lid0xRz8LDfxSs+00tp2Z9oODXrBQ3g3dd4Fg76anUbyJjWrhiO0uGsomVs6BcqBZmAcsSf1fsKbcVxWHbAst0NftgELcJ8TlDpJiVPL0ryDGWmVssEKGJHMex/UQI1oy1R4Wjs13eJx2V7UIEdhqSVEEAfMiKuv9O7xuWLuFuiWwl0oD/sYkr8jnqgdguI3LeLlICkTeLRoq8hmiCdverlwPiHdcXulQwXF2SyqCDLLqPeM1RlrTXp16DswURliD1kdOtFoPOeXSl2GgFWUaXFI118Q1G/XWj7bHLIEE6kfSsW6HGcMt3QRcRWB6gGqzxj+mWHuybbtaY7fqWfRtquR9K2afdYVjxjif9LsVbJIC3lg/AYMxoCh3k6b86qONwRRspVlPPMCuvkDvX0qw6UHjuH2roi7bVx/uAMehO1aTOovTfNptV2gPI17FxT+leFujNZZrLeRzLP8AadqqHFP6YYuxqqreXqhg+6n9q0nUjPssVNXbrNbqe/h2Q5XUqRyYZfoaytPyJ0TtYJ1A0EfOnvBMLft2bhR2CANIBAB0KnXrqdOta4XgXZbjLqpXSN53gE+QNNL2HKWPifRcxTb4o1mOhmsZtMVh1KFGXKcpDD1UgijeI9o715MpMKCIUfMA+U61M9nKkBBAYrmZdSdhBoDD4QEx060/4QrgnDEuORddkEAiBM+Wvyr0jC4W41i3ZDnul2TQAgenOq1wrhv5asyeIiPQA/vvVgTHOloqkDKfCGBPtA+9advB+FZ7RYS2oylWzgsOoAnfyHKkOG4eSwmNARrsSNBGm9Xe/wAEN51vNaf8wsHto8zAOokaSdYocYMreS3bUlULMTMsNmZdoU6jWoylAPg3Ck/FW3YjKQRrEAiFGh1Ov3q19pcaQMiM8OTCnQCGBUjmBNVXitthdJdUVQoUhZzASIILD4tqc4ZCVZSLhZIXMxGgPiG0ydPrWcxuzisYvh+ec4MMTMGPhGkDzG9R8O4fbuNkdFNvKSrEmSd500kU24yrLJMxEaQOW/rSG1hchzAOdDE+AQRz6DzqrCoSxw0tdUQpKiTJ1jy9P2o7HSDbB+IZyogxMakk+n1ozhOEd8QVt6uqSkgQIK5pPPQmp+K4Zs+Xd0Xf9UE+KByqLNnCrsl3H4u095B3VuS0gvLgHKSOk1cb3HEuO/dL8cnK2hyz0PUVTLqAQQpQk6gHRp0OUbirBg8K6APAJPPM2v00qpjwBONud4vdnxSpbKFYz0210iq3geFHOA6vbjnAWNNZPnEVceCoTezAKsIRIBmdJgzvUXaTGZlfQlZXYTqCCdfTlWGfVuN7Wkx2hvcDRluA2/HmWCAJJOh13EGguMcGt4TE2nXM+Vh4WIygqORAk9Y51bRhld51BLFumYSTBofi/DFdbeURlYyPY/4rXp7uKcsVex3aEXVVEUIoBKZjvJMmRzJHOkWNwwu940EErmUrED1mTvTzifDWtorZYyoMukyY09BrvXfBeDHIueM0MHgHSTIGtVq7JVMDhyH2AmT8M6Hcb6z6U7s4wJicJcDZRbyox5hSSCoHUkxPIUv4lhIdvA4KuBm5mOg58vameLwBbDG6EHeBSQQIjxEyepjalZyMfL1fDJnCiYKGCOkE6fL70dZuBnP+pTMdQf8AFLOz+MV8LauqAGuWluEDmSNfqDTEXIEgeMiT19KydQgPpNdx70O7FQCBqSCw9dDRCGkHMedclxXZ5edQXR8NUEiqCDrE10o0HWhlbaPlXYeJnlQGsVw+3dA7y2r/ANyg1qilPWso5J5nwjhISFElVzD5axNR8Z4KLioM5A0DCPeesirHgsMRaLc4JjpPnzoPELLL67V2SOaxTO1HBxaYAM0EZiNd9ienWosFwecSq22BAPiaCBH/AI+9XvtfhiRIgZRocoPsQ1VXs3f/APUFT1JEgSdgdRsBtWcnyLwtOM4UAi5dgoOvyH2pRiL95M8wgcaXBB2566adKsmPuxC+Wn31qqcfVrlwWhn1UZtVKxMBlB+FgdxzFalVm4FFzD2jJIJMmIkkmdOVF/hyhueEBWIynyjUH3FA8CzKqozZspbWAOZA26U2uvOY8ghEecjWnT0oPGcS6YolYJaJ5GB4SPFpNXG1hcux1eCZg/pEajciaq+Os95ikUgldVbUAkGB7GriQBCjYCB6CAKmGrna/BkqQF8508p+lUTEWDPiysugltYCRvl5b16F25ZVQTzYZdNCQvODtVe4NwtXwt8n4lbMumikQfDzPPepymyobs4V75lbwKLTkDMRlIUnUjUiKIWy1xszfGkAyTmA31kag0V2Y4Sb1zUg29QZGpnQyd9wT7014gPD57T5TRjBFfx3DAwDmQF1EfOm2EsnubeYQSJ+pIrjFISttB+qR95+gpzi0hUA2A/bSnrR6S4S1AkbkGY0pBxoAWiQAMyBjpzlad4J+XrSbjZ/J/8A5fuK83/o/wBG2JyjGQ3PQ/PeiTh80DqZoa0JA9BTLBvJB6GPlrXd0P0jLLyB7VYEjDgKJOQDSoLClQ0CdCAPQaa8qsXGfhUdAKUJb0PlWuiVN+EXrtwswKIX0jXxALmLDoTInyp7iuHju2t7jLA+UVOlwnMs7mflRGLXU+gNOQTgD/TG8r4QW2Piwtx7ZHkWLJr6E1bsO4cnSChrz3soCmMx9gGMwt3h7SpP1FehC7plGjsoafPSfvXJnNV043hu3bDNm1lSQRRFpN+hgj5a1p3KjzjX5xXQcbep+0/eo0e2RQt1vh9KMbnQGMX5AfemHIbbpNSht+cfyaXrf61Mt7pyp6AtG8PWsri3d8Mj09a3RoP/2Q==

 

ĐÁM MA TO

Khi một người thân ra đi mãi mãi sẽ đem lại cảm giác vô cùng đau thương cho những người thân của mình :nước mắt sự đau đớn cất lên thành những tiếng gào khóc xé cả tâm can có thể sẽ làm vơi bớt nỗi đau của họ .Một số đám ma ngày nay thì không hẳn như vậy .Với một số gia đình giàu có sang trọng thì đám ma của họ phải thật "xứng đáng" .Phải là tiếng kèn tiếng trống thật to thay thế được nước mắt và sự mất mát ấy mà người ta muốn khắp thiên hạ đều biết đến .Người ta nói đùa với nhau :"Người chết cũng bán được" tức là "tiền viếng" đối với quan sếp phải thật "xứng" .Người ta có thể kiếm được lợi sau cái chết của người thân mình? Điều đó nghe thật xót xa biết bao .Ở một số tỉnh thành còn có hiện tượng "khóc mướn" .Đám ma mà tiếng gào khóc càng to càng chứng tỏ con cháu "có hiếu" đối với người đã khuất .Nhưng đó không phải là của người thân mà là "khóc mướn" của những người không chút tình cảm khóc vì tiền .Con cái trong nhà lập ra những bàn "nhận tiền viếng riêng" .Người thân quen hàng xóm có liên quan có thể đi viếng "một phong bì" hoặc "nhiều phong bì" cho một hoặc nhiều người trong gia quyến đó tùy thuộc vào mức độ thân quen qua lại .Đã là đám ma thì phải có "rượu thịt" để thiết đãi đội kèn trống những người di dự .Mà tiệc cũng phải "thật to" thì mới xứng với một "đám ma tươm tất" .Mặc kệ người ta đau đớn bối rối sơ xuất .Kèn trống đám ma thường là những làn điệu nỉ non réo rắt của những bài dân ca ru con .Đó là ý nghĩa ru người ta vào giấc ngủ ngàn thu .Bao bon chen đau khổ của một đời người dù tốt dù xấu khi đã mất đều được mọi người bỏ qua .Chỉ còn là giấc ngủ bình yên để trở về với đất mẹ với cội nguồn .Nhưng các điệu kèn trống ngày nay rất "mốt" .Đó là làn điệu của các bài hát quen thuộc mà người ta có thể nhẩm lời theo nhạc .Chỉ khác là chỗ nó được nỉ non lắt léo bởi tiếng đàn bầu đàn nhị tiếng kèn trống mà thôi .Người ta có đám ma thì phải mở nhạc thật to .Mời sư đến đọc kinh cũng phải mở loa thật to và mở với bất kỳ giờ nào bất luận sáng sớm giữa trưa hay tối khuya để "thông báo" cho mọi người biết :nhà chúng tôi đang có tin buồn đang rất đau thương .Theo tục lệ thì đám ma càng nhiều người đưa rước càng thể hiện về sự giàu sang quen biết rộng của gia quyến .Những chiếc xe khách bắc nam những chiếc ô tô xe tải xe con nối đuôi nhau theo đám tang dài hàng mấy cây số chỉ có tài xế bên tong làm tắc nghẽn những đoạn dường mà đoàn xe đi qua .Không chỉ gây ô nhiễm mà còn lãng phí nhiên liệu một cách vô lý.
 Cuộc sống luôn trôi chảy diễn ra theo quy luật của nó .Con người sinh ra và chết đi .Khi một người nào đó xa rời thế gian này thì những người thân những người xung quanh cảm thấy đau xót khi mất đi một người từng hiển diện trong cuộc sống của họ .Tiếng nhạc đám ma là để xoa dịu nỗi đau cho người còn sống và ru cho người đã mất được ngủ yên .Sự quan tâm giúp đỡ của bạn bè làng xóm là để san sẻ bớt nỗi đau đối với gia quyến người đã mất thì nay bị biến thể bị người ta lợi dụng để kiếm chác và thể hiện mình .Lẽ nào những truyền thống tốt đẹp của dân tộc đã bị một số thành phần tiêu cực làm hoen ố giá trị tinh thần tâm linh ?Cuộc sống với nhiều mặt tiêu cực của nó đặt ra cho chúng ta những suy ngẫm và thúc giục chúng ta phải làm điều gì đó để cuộc sống tốt đẹp hơn mà vẫn giữ được những giá trị truyền thống từ lâu đời của dân tộc ta.
                                             (Mưa sao)
          (Trần Thị Thùy Minh_Lớp sp văn k33_ĐH QN)

More...

Tản văn: TRI ÂN (Phan Thị Hoài Thu - TH Văn B K32).

By

 

TRI ÂN

Đêm Quy Nhơn lạnh và buồn nhưng đó là một đêm đầy ý nghĩa đối với con. Sống xa nhà đã lâu rất nhiều người bạn của con nếu không phải người nhà thì cũng là người thân người yâu vào thăm. Đó là điều mà con ghen tị nhất với tụi nó. Nhưng rồi điều ước của con vẫn thành hiện thực. mẹ đã vào thăm con.
Đã lâu lắm rồi con không được ngủ với mẹ. Từ nhỏ con là một đứa con bướng bỉnh nhưng đầy cá tính. Con đã không muốn ngủ chung vớibố mẹ mà lại ngủ riêng với em con. Bởi vậy mà giờ đây con thấy một cảm giác gì đó thật khó tả.Nó vừa lạ lại vừa quen. Có lẽ rằng hơi ấm của mẹ từ nhỏ đã in sâu vào trong tâm hồn con và giờ đây nó chợt đến như gọi miền ký ức con trở về tuổi thơ. Nhưng dường như giờ đây lại có một chút gì đó quá mới mẻ làm con như chợt hiểu ra rằng điều này từ lâu mình đã có mà tới bây giờ mới nhận ra. May là còn chưa quá muộn vì có ngày hôm nay.
Cảm giác xưa mà nay con mới cảm nhận lại nó mang cho con một cảm xúc thật đặc biệt mẹ àh! Từ nhỏ con đã được sự dạy bảo nghiêm khắc và "quá đáng"(theo suy nghĩ của con) của mẹ. Và đã rất nhiều lần con thấy tủi thân khi mình hoàn toàn khác với những người bạn cùng trang lứa. Họ được vui chơi trong khi con lại phải làm việc phải chụi nhiều trận đòn roi vì nhiều lần mảng chơi quên việc mẹ dặn. lúc ấy con có biết đâu mẹ dạy con là muốn tối cho con.
Lúc trước con ghét mẹ bao nhiêu thì giờ đây con lại thương mẹ bấy nhiêu. Mẹ có biết rằng những lần mẹ nhờ con nhổ tóc bạc cho mẹ là những lần trong tim con chợt rơi những giọt lệ. Mỗi sợi tóc bạc như làm cho lòng con xuyến xao và thấy luyến tiếc một điều gì không rõ. Con biết cuộc đời này không bao giờ là vĩnh cửu đối với mọi người nhưng trong con vẫn ấp ủ một giấc mộng mà con biết nó khó có thể thành hiện thực - giấc mộng luôn được sống bên mẹ.
Mẹ có biết đêm nay được nằm lại trong vòng tay ấm áp của mẹ mà nước mắt con không dám rơi trên cánh tay xương xương của mẹ trái tim con thổn thức như muốn níu giữ khoảnh khắc ấy mãi mãi. một đêm con không tài nào ngủ được vì vui vì hạnh phúc vì tìm lại được hơi ấm của ngày xưa.
Ngày mai khi mẹ rời Quy nhơn - thành phố biển tươi đẹp này để trở về mảnh đất Hà Tĩnh nắng lửa mưa giông nhưng tha thiết ân tình thì hãy cho con gửi theo tình yêu về miền quê ấy với nhé. Và con không biết mẹ có hiểu lòng con lúc này hay không nhưng con mong khi đọc những dòng này mẹ con mình sẽ hiểu nhau hơn và mẹ hiểu con yêu mẹ đến nhường nào.

P.T.H.T

 

 

More...

Tản văn: KHI TÔI 20 (Phan Thị Hoài Thu - TH Văn B K32).

By

 

Khi tôi 20

Ngày còn bé tôi chưa nghĩ được rằng lớn lên mình sẽ như thế nào vì vốn dĩ tôi đã sống một tuổi thơ quá bình lặng yên ả nếu không muốn nói rằng nó thiếu đi những nét tinh nghịch hiếu động của tuổi thơ. Ngày ấy đã đến cái tuổi mà người ta gọi là tuổi teen tôi vẫn ngây thơ mơ mộng suy nghĩ vẩn vơ đến... khi tôi 20. Giờ đây thì tôi đã có thể trả lời được những câu hỏi của chính mình ngày xưa.
Khi tôi 20 là khi tôi bước qua những cái âu lo thấp thỏm của thời sắp trở thành thiếu nữ. Tôi mạnh dạn hơn khi tìm hiểu những điều cần biết của tuổi mới lớn và tự tin đón nhận những thay đổi của bản thân về mọi mặt.
Khi tôi 20 là khi tôi không còn lo sợ không còn rụt rè nhút nhát như khi bắt đầu bước vào ngưỡng cửa Đại Học vào cái tuổi 18. Hòa vào cuộc sống nhịp nhàng ngưng đôi khi đột ngột tăng nhịp điệu của đời sống sinh viên tôi đã quen dần với những kỳ thi học kỳ những hồi hộp khi chờ báo kết quả và những hy vọng một suất học bổng cũng không ngoại lệ. Cuộc sống sinh viên đã tạo cho tôi những kinh nghiệm trong cuộc sống cũng như cách thức sống một cuộc sống tự lập mà trước đây khi bắt đầu rời xa vòng tay của cha mẹ tôi chưa hề biết.
Khi tôi 20 lần đầu tiên tôi viết được hoàn chỉnh một bài thơ mặc dù nó "được" mọi người nhận xét là quá bình thường và hơi nhàm vì họ không dám nói là quá tệ. Chắc họ sợ tôi tủi thân . Nhưng cũng từ đó tôi hiểu ra rằng là một sinh viên văn khoa dù cho ngững tác phẩm đầu tay có dở tệ đến mức nào thì cũng phải cố gắng tập viết học hỏi kinh nghiệm của mọi người để viết tốt hơn.
Và khi tôi 20 cũng là lúc trái tim tôi cứ ngỡ như đã mãi "Trơ cảm xúc" biết rung đọng trước trái tim một người khác giới. Tôi không say đắm trong tình yêu một cách quá mạnh mẽ như mọi chuyện tình tôi đã được biết hay đã đọc trong văn chương nhưng tôi vẫn không thờ ơ với nó. Đón nhận một tình yêu không phải là dễ và để giữ được tình yêu đó ngày càng tươi đẹp lại càng khó hơn. Tôi và anh cách xa nhau hàng trăm cây số nhưng tôi hiểu rằng chúng tôi luôn nghĩ về nhau. Vậy là quá đủ đối với tôi hy vọng là anh cũng thế vì tôi tin anh.
Để giờ đây khi tôi 20 nhìn lại khoảng thời gian từ bé cho đến bây giờ tôi vẫn ngỡ đó là một giấc mơ một giấc mơ mà tôi nghĩ nó sẽ là một bộ phim cuộc đời thật dài chưa đến hồi kết mà tôi là nhân vật chinh trong bộ phim ấy

 

                                                Phan Thị Hoài Thu

 

 

More...

Tản văn: MỘT THOÁNG QUÊ HƯƠNG (Đỗ Thị Minh Trang - TH Văn B K32).

By

 

            MỘT THOÁNG QUÊ HƯƠNG

Phương xa một chiều chợt buồn da diết tôi thấy lòng vơi đầy bao kỉ niệm.Tôi chợt bồi hồi nhớ về phố trẻ Tuy Hoà đất Phú.Cũng nơi xa xôi ấy vào những ngày tháng năm bất chợt xuất hiện những cơn mưa trái mùa nhìn mưa trắng trời phố thị nỗi nhớ cồn cào về cùng những giọt mưa lạnh buốt.Những buổi chiều khi tôi còn nhỏ nắng mơ màng rơi trên những mái rừng nắng trãi vàng lấp lánh xuống sông Đà Rằng trên những bãi cỏ non ven sông.Hai cha con tôi đang giăng lưới đánh cá trên con xuồng nhỏ giữa sông Đà Rằng.

Bạn biết không đặc sản của sông Đà Rằng là cá bống đó.Cá bống là đặc sản đậm đà chất quê của vùng sông nước Đà Rằng Phú Yên.Thịt cá bống thơm ngon trắng và quý đối với người dân địa phương nơi đây.Sông Đà Rằng có nhiều loại cá bống như bống trắng bống dồ.Không những thế nơi đây có những bãi nước rất cạn ốc rất nhiều những buổi trưa hè  chị hai và mấy chị trong xóm rủ tôi đi đãi ốc. Ốc lớn có ốc nhỏ có. Ôc lớn thì to khoảng bằng ngón tay trỏ vỏ của nó có  màu đen thẩm rất dày và cứng nên người ta gọi là ốc đá con ốc bé xíu màu vàng nhạt gọi là ốc gạo.Mấy thú ốc này mà đem luộc với nước dừa và xả là ngon tuyệt.Mùi ốc thơm ngào ngạt đặc trưng của mùi xả thịt ốc béo ngậy vì thế mà có lúc cả nhà hoảng hồn vì cu tý ăn quá nhiều ốc đến nỗi đau bụng la cả đêm.

  Những người sinh ra và lớn lên ở nơi này nếu phải sống xa nhà  chắc chắn rằng  sẽ không tránh khỏi bồi hồi và không thể quên được những món ăn giản dị nhưng rất đậm chất quê.

   Tôi nhớ mãi năm mười tuổi tôi vẫn chưa biết bơi nhưng vẫn thích tắm sông cùng nhóm bạn cùng xóm.Chiều chiều tôi theo lũ bạn nhỏ cùng xóm đem diều ra thả bên bờ sông chơi chán rồi nhảy tỏm xuống sông tắm.Có lần  tôi bị hụp nước  không nhờ thằng Tèo thì tôi đã “ngủm củ tỏi” rồi.Từ đó bọn nó bắt đầu tập bơi cho tôi.       

            Con sông quê tôi tên Đà Rằng theo tiếng chăm cổ có nghĩa là “Con sông lau sậy”.Sông Đà Rằng là đoạn cuối của sông Ba giữa Tây Hoà và Tuy Hoà  rồi đổ ra biển đông ở cửa biển Đà Diễn phía nam thành phố Tuy Hoà tỉnh Phú Yên .Con sông quê tôi rất kỳ lạ.Có đoạn sâu thẳm có đoạn lại nông choèn thuyền đi đuợc ở khúc dưới dìa khoảng 10km còn trở lên bị đá ngăn trở lại.Có một khúc cua đột ngột vào chỏm cỏ nhô ra mặt sông đến 20m nước sông lắng đọng thành hồ nước con con. Ở đó có  nhiều cá và hền lắm.Chính chỗ này tôi và chị hai thường đi đãi.Những người dân nơi đây họ sống nhờ vào sông Đà Rằng rất nhiều :người thì giăng cá đãi ốc rất nhiều xe và cộ đến xúc cát và đãi sạn .Nhiều người dân ở xã Bình Ngọc nằm ở tả ngạn sông Đà Rằng làm vườn đều nhờ vào nước sông này .Mùa nắng nước sông cũng vơi đi phần nhiều có đôi chỗ còn trơ một bãi cát có thể làm được cả sân bóng nhưng đến mùa nước lớn thì nước sông tràn vào .Cả vườn nhà tôi sau khi nước rút để lại những vùng này lớp phù sa màu mỡ hứa hẹn cho những mùa bội thu.Và đây vẫn là con sông êm trôi con sông thân yêu  đã sống mãi trong tôi  từng ngày và “sông Ba ơi ai xa mà không thấy nhớ”*.Với cư dân trong vùng dòng sông kì vĩ này không chỉ gắn với bao kĩ niệm ấu thơ  mà còn chứng nhân một thời của bao nhiêu sự kiện lịch sử huyền thoại.Sông Đà Rằng nằm gắn liền với con đường số năm lịch sử chính con đường này quân và dân Phú Yên đã chặn đứng và làm tan tác bao sư đoàn nguỵ quyền để giải phóng tỉnh luỵ Phú Yên và góp phần giải phóng hoàn toàn miền nam đất nước.

   Thật là một con sông vừa “kiên trung” ”hiên ngang” ”anh dũng kiên cường”.Hầu  như toàn bộ những người con đất Phú sinh ra lớn lên  và trưởng thành  cũng nhờ chính con sông này . Đây còn là nơi mưu sinh trong suốt cả cuộc đời ….với những cánh đồng xanh non rộng đến ngút tầm mắt .Sông Ba cung cấp nước quanh năm cho đồng bằng Tuy Hoà với diện thích  hơn 20.000ha là vựa lúa lớn nhất miền trung Viẹt Nam. Đồng bằng này  cho ra cả những “hạt mến hạt thương”** để có thể vừa “chăm quê hương”** và “mang tới chiến trường”**.

     Dọc sông Đà Rằng có nhiều danh lam thắng cảnh và di tích lịch sử ví như ngọn tháp chăm cổ kính  tên Tháp Nhạn nằm bên bờ biển phía đông dòng sông Đà Rằng với bốn cây cầu đường bộ và đường sắt chạy song song qua sông. Đứng ở độ cao 64m của đỉnh nuí Nhạn chúng ta mới thực sự thấy hết vẻ đẹp kì vĩ của dòng sông khi chảy qua giữa lòng thành phố  và những đêm trăng sáng cùng với độ cao này nhìn xuống dòng  sông ta mới thấy được vẻ đẹp huyền diệu của dòng sông trãi dài ánh bạc.Hằng năm vào dịp lễ tết trên núi Nhạn tổ chức nhiều hoạt động văn nghê vui chơi giải trí . Đặc biệt là rằm tháng giêng âm lịch nơi đây diễn ra hội thơ nguyên tiêu làm cả tháp Nhạn bừng sáng đã thu hút đông đảo văn nghệ sĩ và du khách gần xa.Và có ai đã từng ngắm  hoàng hôn trên cầu Đà Rằng hay những chuyến đò Ngọc Lãng trong buổi bình minh trên Sông Đà Rằng tôi chắn rằng sẽ rất khó phai bởi những khoảnh khắc tuyệt diệu đó.Ngày nay Núi Nhạn và Sông Đà Rằng được xem là biểu tượng của Phú Yên  và nhân dịp kỷ niệm 400 năm ngày thành lập tỉnh Phú Yên  tôi chắc rằng sẽ có nhiều hoạt đọng và lễ hội  diễn ra và sẽ thu hút du khách trong và ngoài  nước đến thăm.

               “Có khoảng trời nào xanh hơn đồng lúa có quê hương nào đẹp tựa Phú Yên.Hỡi ai ra Bắc vào Nam dừng chân ghé lại mà thăm quê mình”.***

Phú Yên quê tôi đó phong cảnh hữu tình hoà quyện với bao tấm lòng mến khách của người dân nơi đây.Hãy đến với quê hương chúng tôi ngoài những vẻ đẹp vốn có của thiên nhiên ban tặng các bạn sẽ được nhận những tình cảm chất phác nồng nàn chân quê đậm đà đất Phú.Vậy bạn đã từng ghé thăm đất Phú quê tôi bạn sẽ có dịp ngắm nhìn hoàng hôn trên cầu Đà Rằng sự yên ả của chuyến đò Ngọc Lãng trong buổi bình minh Sông Ba ngắm nhìn  ngọn tháp Chăm cổ kính giữa thành phố hay sự náo nhiệt  của ngày xuân vui hội sông nước với xuân yên bình trong đêm hội hoa đăng.Hãy đến với những người dân đất Phú.Người con quê hương luôn luôn hướng về đất mẹ.

                                                                Đ.T.M.T

Chú thích:* bài hát “sông ba yêu thương”

  • *bài hát “hạt gạo Tuy Hoà”
  • Bài hát “Yêu lắm quê mình”

 

More...

Truyện ngắn: NẾU EM LÀ PHÙ THỦY (Thủy Linh Lung - SP Văn K32).

By

alt

 

 

NẾU EM LÀ PHÙ THUỶ
 
 -  Bố. Em lại vứt búp bê của con ra ngoài kìa !

    -     Không phải em mà !

Chị khóc òa tức tưởi như thể chị chưa từng được khóc vậy. Còn em thì đứng yên mặc bố quát mắng trách móc vẻ mặt không chút hối hận

…Vẫn là cái vẻ lạnh lùng khó ưa….

Chị thừa biết em chẳng bao giờ dám đụng tới “Công chúa nhỏ”  của chị cả chỉ có thể là con Míc  bởi nó hay tha con “Công chúa nhỏ” chạy lung tung.

Nhưng ... Ai bảo….Chị ghét em!

Lớn lên chút nữa vào học lớp 10 chị rất tự hào về mình. Chị tung tăng trong bộ áo dài thướt tha bố bảo nhìn ra dáng con gái và… giống mẹ nữa.

-         Bố. Em làm đổ cả lọ mực lên áo con này!

-         không làm đổ mà.

Em vẫn phản biện một cách yếu ớt. Nhưng bố sẽ lại tin chị như mọi lần bởi cái vẻ đáng thương nước mắt lưng ròng của chị và thế là em bị thêm một trận đòn của bố. Dù bố đánh rất đau nhưng em vẫn thế! Không hề khóc. Chị biết lắm chứ tại tối qua chị không đóng cửa sổ để cửa va  lọ mực bắn vào áo chị.

Nhưng. Ai bảo chị ghét em!

Chị với em cứ như mặt trăng với mặt trời. Chị rất Xteen ham vui nhiều bạn bè. Còn em một thằng con trai chỉ thích giam mình hàng giờ trong phòng. Có lần chí rón rén vào phòng em xem em có làm gì mờ ám không thì chỉ thấy chi toàn sách sinh với những con số sơ đồ lai hay những bài toán và công thức dài đằng đẵng. Em không có bạn không thích đi chơi và bạn chị thường gọi em là “Ông già cổ điển của thế kỉ”. Điểm của em lúc nào cũng là học sinh tiêu biểu của trường. em đi thi khắp nơi và luôn là đứa ẵm giải cao. Mà đó lại là môn sinh mà chị học tệ nhất bởi chị chỉ thích mơ mộng với văn thơ. Chị lại càng ghét em hơn và dường như chị muốn em biến mất khỏi tầm mắt chị. Thế nên chị luôn tìm lí do để hạ thấp giá trị của em trong mắt mọi người. Có lẽ em biết nhưng vẫn lặng lẽ một cách khó hiểu mặc chị làm gì thì làm.

Tại sao chị ghét em ư ?.

Từ ngày em chỉ là một thai nhi chưa có hình hài thì chị đã ghét em rồi. Bởi tại em mà chị từ một nàng công chúa được cưng chiều được mọi người quan tâm  trở thành một kẻ vô hình một kẻ thừa bị bỏ quên trong niềm vui của đại gia đình. Bố đón chị trễ cả 2 tiếng đồng hồ chỉ vì chở mẹ đi khám xem em có phát triển bình thường hay không mà không hề biết chị đã rất sợ hãi chị sợ lắm cái cảm giác bị bỏ rơi bị quên lãng. Hàng xóm xôn xao khi biết em là con trai ông bà vui mừng với đứa cháu đích tôn sắp ra đời. Còn chị thì… .Ngày mẹ sinh em chị phải một mình đi bộ từ trường đến bệnh viện bởi ai cũng lo cho đứa nhóc em sắp ra đời không có thời gian tạt qua đón chị. Chị không muốn đến để chứng kiến niềm vui ấy. Chị muốn về nhà vào phòng và ngủ. Nhưng nghĩ đến mẹ. Chị sợ… .Tối hôm trước mẹ đau và khóc rất nhiều những giọt mồ hôi lớn lăn dài trên khuôn mặt mẹ. Chị thương mẹ bởi đến cả lúc có em vẫn chỉ có mẹ là người luôn nhớ đến thói quen ăn bánh kem dâu nhưng không có dâu của chị và mẹ còn biết cậu bạn hàng xóm đã lén tặng chị mấy cây kẹo mút trên bàn nữa. Chị ghét em nhiều nhiều hơn.

Lần đầu tiên trong đời chị thấy bố vụng về lau nước mắt bố khóc như chị vậy. Bố ôm đầu ngồi thu mình nhỏ bé trên băng ghế xanh nhợt nhạt. Bất giác chị cùng thấy mắt mình ươn ướt. Rồi chị kéo tay áo bố nhẹ nhàng nói bố:  “Mẹ chỉ ngủ chút thôi tí nữa mẹ sẽ dậy chơi với bố con mình mà…”. Bố thở dài:

-         Uhm!  mẹ sẽ dậy thôi mà. Nào! Chúng ta vào thăm em.

Nhưng từ thẳm sâu trong chị chị đã biết … Mẹ sẽ không bao giờ dậy nữa … Em đã cướp đi thứ quý giá nhất mà bố và chị có.

 Chị đã căm thù em…

Bác sĩ trao em cho bố và bảo lúc sinh ra em không chịu khóc các bác sĩ phải đánh rất đau em mới khóc. Cô y tá cứ tủm tỉm cười “ Nhóc tì  này sẽ lì lắm đây!”. Quả thật em rất ít khóc và cứng đầu. Hồi nhỏ em thường lân la đòi chơi với chị nhưng chị luôn tìm cách xua đuổi em hay làm cho em khóc ầm lên. Bố mắng chị chị đã tức giận và im lặng. Một lần bố gọi chị vào phòng và nói về trách nhiệm của một người chị thì bao ấm ức trong lòng chị không cầm được rồi hét lên:  “Nó không phải là em con. Tại nó mà mẹ không dậy nữa. Con ghét nó. Đồ độc ác. Đồ phù thủy xấu xa!”.  Khi xô cửa chạy lên phòng. Chị nhìn thấy em ở ngoài và chị biết em đã nghe thấy. Chị ném cho em cái nhìn căm thù rồi chạy lên phòng và khóc òa lên. Từ đó em trở nên lạnh lùng ít nói dần và luôn tìm cách tự cô lập mình.

Trong tận cùng đau khổ người ta mới nhận chân hạnh phúc thực sự. Hạnh phúc ở ngay bên cạnh mà ta cứ mải mê tìm chốn nao.

 Lớp 12 chị mang theo hi vọng của bao người thế nhưng chị đã làm cho mọi người thất vọng. Lòng kiêu hãnh vốn có của một cô nhóc 18 đã làm chị sụp đổ. Chị rớt tốt nghiệp. Đóng kín cửa phòng ngồi một mình trong bóng tối chị nhớ mẹ. Chị khóc nhiều lắm. Cái gì đó rất lớn đã mất đi trong chị. Nó giống cái cảm giác khi thấy mẹ nằm bình thản trên chiếc giường ga trắng và những giọt nước mắt của bố lăn dài trên gò má. Chị sợ đối mặt với tất cả chị chỉ muốn mình biến mất khổi thế giới này. Mọi người nhìn chị với một ánh mắt thương hại nhiều hơn là sẻ chia. Chỉ trừ có em là vẫn lạnh lùng không nói. Nhưng chị không quan tâm đến điều đó nữa.

 Thời gian trôi qua những kẽ tay đầu chị nặng như chì bố suốt ngày ở cơ quan với đống giấy tờ cuối năm cao ngất. Chỉ còn mình chị với em trong nhà như hai chiếc bóng lặng lẽ.

Cộp Cộp..

-         Bố cứ ăn cơm đi. Con muốn ngủ một chút.

-         Em vào được chứ.

Một phút ngạc nhiên khi nghe tiếng em.

-         Đẩy cửa mà vào. Không khóa .

-         Happy birth day to you ….Happy birth day …. Happy birth day …Happy birth day to you! Chúc chị sinh nhật vui vẻ.

-         ….

Chị  ngồi đờ người ra rồi chợt như tỉnh lại chị thấy bối rối và mắt mình như ươn ướt. Hôm nay là sinh nhật chị … Mà cũng là sinh nhật em.

-         Chị thổi nến và ước đi.

Em đưa chiếc bánh cắm những ngọn nến nhỏ xinh ra trước mặt chị. Chiếc bánh kem dâu nhưng không có dâu. Rồi bất giác chị nói:

-         Hôm nay cũng là sinh nhật em. Hai chị em cùng ước nhé!

Tỉnh dậy sau cơn mê dài một cảm giác như cánh bướm đêm khẽ đậu lên nhành hoa còn ngậm sương. Nhẹ nhàng thanh thản lạ.

-         Em ước gì vậy? Chị tò mò hỏi .

 Em cười thật hiền.

-         Trở thành phù thủy chị ạ.

-         ….

Em đưa tay chỉ ngôi sao sáng nhất trên trời.

-         Nếu em là phù thủy em sẽ đưa mẹ trở về với chị và bố em sẽ làm cho chị vui như trước đây khi chưa có em chỉ vậy thôi!.

-         Đó là lí do em học môn sinh?

-        

Có  những giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ nhưng sao trái tim lại thổn thức đến lạ. Có lẽ bởi với mọi người đó là giấc mơ của giấc mơ nhưng với một ai đó thì đó là giấc mơ có thật.

Ngả đầu vào vai em giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má chị thầm thì “Em đã là phù thủy của chị rồi đấy nhóc ạ!”

           Ngôi sao của mẹ như lấp lánh sáng lên rực rỡ.

 Gió vẫn cứ cuộn tròn những chiếc lá khô cuối đông như đợi chờ ở ngày mai màu nắng mới.

 

                                                                Thủy Linh Lung

 

 

More...

Tản mạn: THƯ GỬI BA MẠ (Trần Hương Giang - TH Văn B K32).

By

 

 

Thư gửi ba mạ

 

Ngày...tháng...năm.

Ba mạ thương nhớ!

Biển Qui Nhơn hôm nay vẫn xanh lững lờ quyện trong cái nắng vàng ngọt ngào xuyên qua những kẻ lá khe khẻ đung đưa sóng cứ vỗ bờ nhè nhẹ...ba mạ ạ! Nhưng sao con lại thấy lòng cuộn trào ghê gớm khi vô tình bắt gặp những bông hoa dại ven đường.

Có lẽ không riêng gì con mà trong cuộc đời mỗi người đều có những kỉ niệm của riêng mình dù vui hay buồn phải không ba mạ? Đối với con thì khi được ở bên ba mạ luôn là những kỉ niệm mà không bao giờ con quên và muốn quên.

Tuổi thơ con gắn liền với những mùa gặt những mùa khoai...Và với những buổi sớm chăn trâu nô đùa cùng lủ bạn trên những đồng ruộng xanh mợt mà. Khi những bông lúa vàng ươm trũi nặng như đôi gánh của mạ thì cũng là lúc mùa gặt gõ cửa. Một vùng trời vàng ươm óng ả đặc biệt khi có những tia nắng len lỏi rọi vào từng bông lúa gồng mình cỗng những hạt lúa nẩy nà thì thật lung linh huyền diệu. Cùng tiếng chim râm ran gọi bầy giữa bầu trời xanh ngắt thỉnh thoảng gợn lên những đốm mây. Cứ mỗi lần cái không khí ấy ùa về trong hồi ức của con lại làm cho con thèm được đắm chìm trong  nó đến lạ lùng.

Ba mạ biết không? Ngày đó mỗi khi đàn trâu đã no cỏ thì bọn trẻ chúng con thường tụ tập nhau lại ở những ruộng khoai để mót khoai còn sót trên những luống đã được bới. Rồi say sưa nướng giành nhau đến nổi mặt đứa nào đứa nấy dính đầy nhọ. Tiếp đến là tụi con lùa trâu ra bờ sông để tắm. Ven sông có nhiều hoa dại trong số đó có một loài hoa dại mang tên rất mĩ miều “Xuyến chi”. Một loài hoa có thể bắt gặp rất nhiều ở quê miềng ba mạ hè. Hoa Xuyến chi có năm cánh màu trắng thật mõng manh nhị hoa được điểm thêm một chút màu vàng nhạt như màu của nắng. Khi khô hoa sẽ bay theo làn gió rồi trở về với đất. Ở đó những mầm non sẽ nhú lên để bắt đầu một thế hệ mới. Con thường xâu những bông hoa Xuyến chi lại với nhau thành những vòng hoa rồi đội lên đầu. Lúc đó con thích lắm cái cảm giác mình như là công chúa ngũ trong rừng đầy hoa và được đội vương niệm vậy đó ba mạ ạ! Khi ở tron lòng những bông hoa Xuyến chi  mõng manh ấy làm cho con như chìm vào thế giới của những hoàng tử và công chúa. Giống truyện cổ tích mà mệ thường kể cho con nghe rứa.

Chắc là ba mạ không bao giờ quên được ngày con chào đời được đúng không ạ? Mệ nội kể cho con là ngày đó mạ sinh khó nên suýt chút nữa là con không thể hiện diện ở cuộc đời này. Thế nhưng khi chui ra khỏi bụng mạ con lại không chịu cất tiếng khóc chào đời như bao đứa trẻ khác mà lại cười. Mệ nội phải đập mãi sau cái mông nhỏ xíu còn đỏ hỏn lúc đó con mới chịu cất tiếng chào cuộc đời xinh đẹp này. Cả nhà thở phào nhẹ nhõm.

Cứ thế con lớn lên trong vòng tay ấm áp đầy tình yêu thương của ba mạ và sự chiều chuộng của mệ nội. Rồi một hôm con chạy về nhà vừa chạy miệng vừa mếu máo khóc ai hỏi cũng không nói chi hết. Mệ nội dỗ dành mãi mới chịu nín. Biết tính cô cháu gái nhỏ mệ đã nhẹ nhàng hỏi. Và những ấm ức trong con như con đê bị vỡ bờ nước ùa ra khuôn xiết. Sự tình là trong giờ sinh học cô giáo nói: “Hoa Xuyến chi là một lòa hoa dại còn có một cái tên dân giã nữa đó là hoa cứt lợn”. Cả lớp đã nhìn con và cười ồ lên. Lúc đó với suy nghỉ của một cô bé lớp 6 con cảm thấy xấu hổ vô cùng. Lần đầu tiên trong đời con ghét cái tên mình đến thế.

Nhìn đôi mắt sưng đỏ của con gái ba đã mĩm cười và nói: “Xuyến chi à! Tên con là tên một loài hoa dại. Tuy nó có vẽ yếu đuối mõng manh nhưng bù lại nó có một sức sống vô cùng mãnh liệt. Ở vùng đất đầy sõi đá với cái nắng và gió của miền Trung miềng thế mà nó vẫn sống xanh tươi nở hoa để làm đẹp cho đời. Ba muốn sau này con gái diệu của ba cũng có được sự manh mẽ kiên cường biết vượt qua mọi khó khăn thử thách trong cuộc đời để sống thật hạnh phúc nghe con.” Sau cơn mưa trời lại sáng. Sau giọt nước mắt là nụ cười.

Con rất biết ơn ba mạ đã cho con cuộc đời này với một cái tên mang đầy ý nghĩa chính vì thế con rất yêu và tự hào vô cùng khi ai đó gọi tên mình: “Xuyến chi”. Rồi thời gian thấm thoắt trôi đi mới ngày nào đó thôi mà bây giờ con đã là một cô sinh viên rồi. Phải sống tự lập xa gia đình thân yêu. Ở chốn thị thành ồn ào và náo nhiệt đầy bon chen này nhiều lúc con bơ vơ thật sự. Những ngày đầu tiên trên đất khách quê người con nhớ ba mạ vô cùng nhớ da diết khuôn nguôi. Con nhớ những bữa cơm cả nhà quây quần bên nhau những nồi khoai ngun ngút khói... Cứ mỗi lần như vậy con luôn tự nhủ ình phải kiên cường cố gắng lên “Xuyến chi!” để vượt qua những thử thách đầu đời của mình.

Con gái của ba mạ.

 

 

                                     TRẦN HƯƠNG GIANG

 

More...