Thơ: ĐÓA HỒNG CHO NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG TÊN (Vi Ánh Ngọc - SP Văn K 32).

By

 

 

 
ĐÓA HỒNG CHO NHỮNG
 
  
              NGÀY THÁNG KHÔNG TÊN
                                        

Tôi đã gặp

 
Đã thương

  
Đã yêu nhiều người con gái

  
Đã trải qua bao cuộc tình

  
Đã một thời hò hẹn và ước mơ

  
Nhưng không!

  
Trái tim tôi chưa rung động bao giờ.

  
  
 
Đến một ngày

 
Gặp em – đoá hồng vô biên

  
Để rồi trái tim tôi triền miên sóng sánh

 
Bao rung động cứ nồng nàn vỗ mạnh

 
Cuốn hút tôi vào cuộc tình vụng dại

 
Những đam mê cháy bỏng đánh thức

 
                                         nhịp tim yêu.
 
 
 
 
Em tựa hồ như một làn gió

 
Và tôi – con sóng lao xao

 
Có một ngày cơn gió ngang qua

 
Con sóng kia dường như bị một thế lực

 

             nào đó khuấy động cứ thổn thức

 
            vỗ liên hồi và hát mãi bài tình ca

 

                              vĩnh cửu ngày xanh.

                                             Vi Ánh Ngọc

More...

Thơ: ANH TRONG MẮT EM (Dã Phong Bình - TH Văn B K33).

By

 

                                            ANH TRONG MẮT EM

 
                                          Anh trong mắt em có phải là con gió
                                          Khẽ vô tình lả lướt qua mau
                                          Trước tim em muốn tìm nơi ẩn náu
                                          Chẳng bao giờ có được chốn bình yên
 
                                          Trong mắt em anh có là vĩnh viễn
                                          Như con đường mỗi sớm em đi
                                          Hay tiếng đàn nức nở lâm ly
                                          Ru em khóc những đêm dài giá lạnh
 
                                          Trong mắt em anh có phải là anh
                                          Hành khất qua ngày ôm tình đi bán
                                          Lê thân gầy thơ thẩn đi hoang
                                          Mãi lối mòn với nỗi buồn se sắt
 
                                          Xin em ru tình anh trong đáy mắt
                                          Biển chan hòa dậy sóng đong đưa
                                          Ngoài biển ra chẳng còn nơi nào nữa
                                          Anh trọn đời đắm giữa lòng biển sâu.
 
                                                                               13/3/2011
                                                                                                 Dã Phong Bình    

More...

Thơ: ÁO TRẮNG (Trần Thị Minh Thư - TH Văn B K32).

By

 

ÁO TRẮNG
        - tặng TH Văn BK32-

Chẳng là mây
Chẳng là sương
Lạ chưa!
...Một sớm
Trắng đường áo bay
 
Có gì như tỉnh
...Như say
Ai đi một sớm
Aó bay trắng đường
 
Ngập ngừng
Một thoáng
Tơ vương
 
Áo bay
Trắng
Suốt lời thương
Ngọt lành
 
Không gian ướt đẫm lá cành
Sương
Mây
Aó trắng...
Quyện thành dáng em.
 
                    Minh Thư - Văn BK32

More...

Thơ: ĐÔI LÚC (Dã Phong Bình - TH Văn B K33).

By

alt

 

              ĐÔI LÚC

          Đôi lúc anh làm em mắt ướt

               Để thêm thương bằng chút vô tình
 
               Để thêm nhớ khi em vờ hờn dỗi
 
               Để thuyền tình bỗng chốc hóa lung linh
 
 
 
               Đôi lúc anh một mình tiếc nuối
 
               Vì đôi lúc cố gượng một câu cười
 
               Vì anh biết tình em chỉ mua vui
 
               Vì vấn vương cho thêm buồn vô cớ
 
 
 
              Đã bao lần em làm anh trăn trở
 
              Đang thắm thiết nay ướm lệ nhạt nhòa
 
              Gánh tình đứt giữa phù phiếm xa hoa
 
              Thôi mắc kệ! trách chi người phụ bạc
 
 
 
              Đôi lúc anh thấy mình khan khác
 
              Khi thoáng buồn quyện lấy chút tình xa
 
              Tình trao trao mãi chẳng mặn mà
 
              Bao nhiêu thương nhớ cũng là phù du.
 
                                           4/2011
                                                       DPB



More...

Thơ: VÔ ĐỀ (Trần Thị Thùy Minh - SP Văn K 33).

By

 

VÔ ĐỀ
Mưa
Phủ kín lối về
Như níu kỷ niệm
Chợt buồn.
 
Nghe
Một thời học trò
Sao đầy nuối tiếc
Đã mãi mãi xa.
 
Để rồi
Ngày nắng qua nhanh
Cuộc sống hối hả
Lặng cất ký ức
Mưa về.
 
Mưa vẫn là mưa
Vẫn ướt và lạnh
Buồn đau vui vô tình
Mưa gội bỏ tất cả
Còn lại chính ta.
                        (Mưa sao)
(Trần Thị Thùy Minh_lớp sp văn k33 _ĐH QN)

More...

Thơ: TÌNH TRÔI (Dã Phong Bình - TH Văn B K33).

By

 

           TÌNH TRÔI

    Lại một lần nữa người yêu ra đi

   Tình chớm nở bỗng xế chiều nhợt nhạt

   In những vết lằn - tim non bỏng rát
 
   Ngụp lặn đau buồn ta hát ru ta
 
 
   Tình trôi đi đến một nơi rất xa
 
   Ta hóa tội đồ chém cánh hoa rơi
 
   Quặn thắt lòng tơ thảng thốt nụ cười
 
   Mộng rồi mộng vỡ đôi rồi lại mộng
 
 
   Hớ hên lắc lư lầu chiều trống rỗng
 
   Có kẻ đau lòng lạc lõng tìm mây
 
   Mây trôi biển khóc lệ tràn đầy
 
   Tình trôi ta xót vén mây tìm người.
 
                                        1/5/2011
                                      Dã Phong Bình

More...