Tản văn: TRI ÂN (Phan Thị Hoài Thu - TH Văn B K32).

 

TRI ÂN

Đêm Quy Nhơn lạnh và buồn nhưng đó là một đêm đầy ý nghĩa đối với con. Sống xa nhà đã lâu rất nhiều người bạn của con nếu không phải người nhà thì cũng là người thân người yâu vào thăm. Đó là điều mà con ghen tị nhất với tụi nó. Nhưng rồi điều ước của con vẫn thành hiện thực. mẹ đã vào thăm con.
Đã lâu lắm rồi con không được ngủ với mẹ. Từ nhỏ con là một đứa con bướng bỉnh nhưng đầy cá tính. Con đã không muốn ngủ chung vớibố mẹ mà lại ngủ riêng với em con. Bởi vậy mà giờ đây con thấy một cảm giác gì đó thật khó tả.Nó vừa lạ lại vừa quen. Có lẽ rằng hơi ấm của mẹ từ nhỏ đã in sâu vào trong tâm hồn con và giờ đây nó chợt đến như gọi miền ký ức con trở về tuổi thơ. Nhưng dường như giờ đây lại có một chút gì đó quá mới mẻ làm con như chợt hiểu ra rằng điều này từ lâu mình đã có mà tới bây giờ mới nhận ra. May là còn chưa quá muộn vì có ngày hôm nay.
Cảm giác xưa mà nay con mới cảm nhận lại nó mang cho con một cảm xúc thật đặc biệt mẹ àh! Từ nhỏ con đã được sự dạy bảo nghiêm khắc và "quá đáng"(theo suy nghĩ của con) của mẹ. Và đã rất nhiều lần con thấy tủi thân khi mình hoàn toàn khác với những người bạn cùng trang lứa. Họ được vui chơi trong khi con lại phải làm việc phải chụi nhiều trận đòn roi vì nhiều lần mảng chơi quên việc mẹ dặn. lúc ấy con có biết đâu mẹ dạy con là muốn tối cho con.
Lúc trước con ghét mẹ bao nhiêu thì giờ đây con lại thương mẹ bấy nhiêu. Mẹ có biết rằng những lần mẹ nhờ con nhổ tóc bạc cho mẹ là những lần trong tim con chợt rơi những giọt lệ. Mỗi sợi tóc bạc như làm cho lòng con xuyến xao và thấy luyến tiếc một điều gì không rõ. Con biết cuộc đời này không bao giờ là vĩnh cửu đối với mọi người nhưng trong con vẫn ấp ủ một giấc mộng mà con biết nó khó có thể thành hiện thực - giấc mộng luôn được sống bên mẹ.
Mẹ có biết đêm nay được nằm lại trong vòng tay ấm áp của mẹ mà nước mắt con không dám rơi trên cánh tay xương xương của mẹ trái tim con thổn thức như muốn níu giữ khoảnh khắc ấy mãi mãi. một đêm con không tài nào ngủ được vì vui vì hạnh phúc vì tìm lại được hơi ấm của ngày xưa.
Ngày mai khi mẹ rời Quy nhơn - thành phố biển tươi đẹp này để trở về mảnh đất Hà Tĩnh nắng lửa mưa giông nhưng tha thiết ân tình thì hãy cho con gửi theo tình yêu về miền quê ấy với nhé. Và con không biết mẹ có hiểu lòng con lúc này hay không nhưng con mong khi đọc những dòng này mẹ con mình sẽ hiểu nhau hơn và mẹ hiểu con yêu mẹ đến nhường nào.

P.T.H.T