Tản văn: KHI TÔI 20 (Phan Thị Hoài Thu - TH Văn B K32).

 

Khi tôi 20

Ngày còn bé tôi chưa nghĩ được rằng lớn lên mình sẽ như thế nào vì vốn dĩ tôi đã sống một tuổi thơ quá bình lặng yên ả nếu không muốn nói rằng nó thiếu đi những nét tinh nghịch hiếu động của tuổi thơ. Ngày ấy đã đến cái tuổi mà người ta gọi là tuổi teen tôi vẫn ngây thơ mơ mộng suy nghĩ vẩn vơ đến... khi tôi 20. Giờ đây thì tôi đã có thể trả lời được những câu hỏi của chính mình ngày xưa.
Khi tôi 20 là khi tôi bước qua những cái âu lo thấp thỏm của thời sắp trở thành thiếu nữ. Tôi mạnh dạn hơn khi tìm hiểu những điều cần biết của tuổi mới lớn và tự tin đón nhận những thay đổi của bản thân về mọi mặt.
Khi tôi 20 là khi tôi không còn lo sợ không còn rụt rè nhút nhát như khi bắt đầu bước vào ngưỡng cửa Đại Học vào cái tuổi 18. Hòa vào cuộc sống nhịp nhàng ngưng đôi khi đột ngột tăng nhịp điệu của đời sống sinh viên tôi đã quen dần với những kỳ thi học kỳ những hồi hộp khi chờ báo kết quả và những hy vọng một suất học bổng cũng không ngoại lệ. Cuộc sống sinh viên đã tạo cho tôi những kinh nghiệm trong cuộc sống cũng như cách thức sống một cuộc sống tự lập mà trước đây khi bắt đầu rời xa vòng tay của cha mẹ tôi chưa hề biết.
Khi tôi 20 lần đầu tiên tôi viết được hoàn chỉnh một bài thơ mặc dù nó "được" mọi người nhận xét là quá bình thường và hơi nhàm vì họ không dám nói là quá tệ. Chắc họ sợ tôi tủi thân . Nhưng cũng từ đó tôi hiểu ra rằng là một sinh viên văn khoa dù cho ngững tác phẩm đầu tay có dở tệ đến mức nào thì cũng phải cố gắng tập viết học hỏi kinh nghiệm của mọi người để viết tốt hơn.
Và khi tôi 20 cũng là lúc trái tim tôi cứ ngỡ như đã mãi "Trơ cảm xúc" biết rung đọng trước trái tim một người khác giới. Tôi không say đắm trong tình yêu một cách quá mạnh mẽ như mọi chuyện tình tôi đã được biết hay đã đọc trong văn chương nhưng tôi vẫn không thờ ơ với nó. Đón nhận một tình yêu không phải là dễ và để giữ được tình yêu đó ngày càng tươi đẹp lại càng khó hơn. Tôi và anh cách xa nhau hàng trăm cây số nhưng tôi hiểu rằng chúng tôi luôn nghĩ về nhau. Vậy là quá đủ đối với tôi hy vọng là anh cũng thế vì tôi tin anh.
Để giờ đây khi tôi 20 nhìn lại khoảng thời gian từ bé cho đến bây giờ tôi vẫn ngỡ đó là một giấc mơ một giấc mơ mà tôi nghĩ nó sẽ là một bộ phim cuộc đời thật dài chưa đến hồi kết mà tôi là nhân vật chinh trong bộ phim ấy

 

                                                Phan Thị Hoài Thu