Thơ: DÀI NHỮNG CƠN MÊ (Tống Thanh Bình - TH Văn K30).





DÀI NHỮNG CƠN MÊ

Cơn lốc cuộc đời

đắm chìm

những cơn mê vô tận.


Trượt đuổi

mệt nhoài

bao ảo vọng xa xôi.


Ánh bình minh

xua tan...

đống tro tàn

đóm lửa nhỏ nhoi

lẩn khuất

đợi chờ...!


Ngày tiếp ngày

lòng trăn trở...


Nước mắt

hóa thành băng.

                    T.T.B

dk

vô đề

Bước đi
những con đường dài
để thấy chiều
nổi nhớ nhẹ tênh

Đuổi
những muộn phiền
sẽ nằm lại...
phía bên kia

..và ngày mai
em
thôi chập chờn
giấc mơ mộng mị
thôi gọi tên anh
nổi nhớ

và ngày mai
nắng lên
xuân về
em tự dỗ mình
giấc ngủ ngoan.

ngày nắng lên
Con đường đầy hoa lá
qua những cơn mê dài...

cuối đường
hạnh phúc
đang..đứng đợi

04/01/2011