Sign up
Lời kể của bà và hoài bão của tôi.
clbhoanang30 | 12 Jan, 2012, 19:22 | Chung | (41 Reads)

"Lời kể của bà và hoài bão của tôi" là bài tùy bút tham gia dự cuộc thi viết "Hoài bão của tôi" trên dihoc.com.vn của một cựu thành viên Câu lạc bộ. Bài viết đã được tuyển chọn vào vòng chung khảo và ban tổ chức cuộc thi đang xét để trao giải. Ở cuộc thi này có phần bình chọn của độc giả cho bài viết mà mình yêu thích qua hệ thống tin nhắn và comments. Ban chủ nhiệm CLB đăng tải bài viết này mong rằng các bạn hội viên đọc và bình chon cho cựu thành viên CLB. Để bình chọn các bạn vào trang dihoc.com.vn sau đó kích vào chuyên trang hoài bão của tôi, tiếp theo kích vào bài viết được chọn đăng, kích vào bài "Lời kể của bà và hoài bão của tôi" mã số 130 để tham gia bình luận hoặc có thể tham gia bình luận qua tin nhắn (chi tiết xem trang dihoc.com.vn)

Hồi nhỏ, mỗi tối tôi thường ngồi nghe bà kể chuyện. Bà kể thật hay! Những câu chuyện, những nhân vật lịch sử, những danh nhân văn hóa, hiện lên sống động như những bộ phim đầy hấp dẫn. Giọng bà trầm trầm đưa tôi vào một thế giới lịch sử với những biến cố thăng trầm nhưng cũng thật hào hùng của dân tộc Việt. Từ những câu chuyện lịch sử đầy màu sắc huyền thoại như Lạc Long Quân - Âu Cơ… đến những câu chuyện về những nhân vật anh hùng, những danh nhân văn hóa như hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Quang Trung, Hồ Chí Minh… cứ hồn nhiên đi vào tuổi thơ tôi như những dòng suối mát…

Tôi lớn khôn trong tình thương của mọi người, cùng những câu chuyện của bà. Năm tôi lên tám, bà mất… Tôi đến tuổi đến trường, qua những bài học lịch sử tôi lại gặp lại những nhân vật trong những câu chuyện ngày xưa, nhưng sao tôi chẳng còn thấy hứng thú và quen thuộc như qua lời kể của bà tôi. Những giờ học lịch sử cứ lặng thầm trôi qua trong cách học hành đối phó với mục đích cho đủ điểm của tôi. Đến năm học lớp chín, tôi được cử tham gia cuộc thi tìm hiểu kiến thức của trường. Những câu hỏi về Toán, Lý, Hóa, Ngoại ngữ… tôi đều vượt qua dễ dàng nhưng đến câu hỏi “Bạn hãy kể tên những triều đại trong lịch sử Việt Nam? ” thì tôi tịt. Bạn cùng

thi với tôi cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Để cứu nguy cho chương trình và phân biệt thắng thua cô MC đành thay thế bằng câu hỏi “Bạn hãy kể tên những triều đại trong lịch sử Trung Quốc?” thì oái oăm thay tôi lại trả lời vanh vách, vì tôi đã qúa quen thuộc qua những bộ phim truyền hình hấp dẫn của Trung Quốc như: Tần Thủy Hoàng, Tam Quốc diễn nghĩa, Tể tướng lưng gù, Mười ba triều đại nhà Thanh… được phát sóng liên tục trên truyền hình. 

Sự hân hoan của người chiến thắng không làm tôi nguôi ngoai nỗi mặc cảm của một người thiếu hiểu biết về lịch sử nước nhà. Cũng từ đấy tôi có một sở thích mới là tìm hiểu về lịch sử. Càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra lịch sử Việt Nam đâu phải khô khan như tôi nghĩ. Mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc với biết bao chiến công hiển hách được viết lên bằng mồ hôi, xương máu, của biết bao thế hệ. Tìm hiểu lịch sử là cuộc hành trình đưa tôi đi ngược thời gian tìm về cội nguồn, ở đó tôi ý thức được trách nhiệm của cá nhân đối với cộng đồng xã hội, tiếp nhận những nét đẹp của đạo đức, của đạo lý làm người. 

Cứ mỗi lần nghĩ về những câu chuyện của bà và cuộc thi tìm hiểu kiến thức năm lớp chín tôi lại tự hỏi mình: Tại sao những câu chuyện lịch sử của bà lại có sức hấp dẫn dường vậy? Tại sao các triều đại Viêt Nam trong lịch sử thật gần gũi mà tôi không thể nhớ? Tại sao lịch sử của đất nước Trung Quốc xa xôi cách trở như vậy tôi lại có thể kể vanh vách? 

Và tôi chợt nhận ra rằng, có rất nhiều cách khác nhau để tiếp cận lịch sử. Bạn có thể học lịch sử qua sách vở tài liêu, bạn có thể tìm hiểu lịch sử thông qua các phương tiện truyền thông… hay đơn giản và gần gũi như thông qua cách kể chuyện của bà tôi. Muốn để mọi người yêu thích lịch sử trước hết phải đưa lịch sử gần gũi hơn với mọi người. Để mọi người hiểu lịch sử không phải là những trang sách khô khan với những thống kê ngày tháng, sự kiện dằng dặc… mà đó là những kí ức sống động, bi hùng của một dân tộc với biết bao biến cố thăng trầm, những khóc-cười- buồn-lo…của các thế hệ ông cha. 

Và cũng từ đấy tôi có một ước mơ cháy bỏng viết ra những kịch bản phim lịch sử cộng tác với những nhà làm phim trong và ngoài nước làm ra những bộ phim hoành tráng đầy hấp dẫn như những bộ phim cùng thể loại của Trung Quốc, Hàn Quốc… tôn vinh những anh hùng những danh nhân văn hóa cùng những chiến công hiển hách của dân tộc. 

Để những thế hệ người Việt hôm nay và cả mai sau biết đến một Bạch Đằng, một Đống Đa, một Chi Lăng, một Điên Biên Phủ lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu… cùng những anh hùng, danh nhân văn hóa như: hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Quang Trung, Hồ Chí Minh… 

Tôi biết rằng con đường để thực hiện được hoài bão của mình còn rất xa và đầy những khó khăn trở ngại. Nhưng niềm yêu thích và tự hào lịch sử của dân tộc sẽ là động lực tiếp sức cho tôi. Khi viết bài viết này tôi đã bắt tay vào làm kịch bản phim lịch sử đầu tiên… Hãy đón đợi và cổ vũ cho tôi bạn nhé!
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346524

Thông báo tổ chức cuộc thi thơ Nguyên tiêu lần 3 năm 2012
clbhoanang30 | 27 Dec, 2011, 12:50 | Chung | (123 Reads)

ĐOÀN TRƯỜNG - HSV ĐHQN             CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

LCĐ - LCHSV KHOA NGỮ VĂN                ĐỘC LẬP - TỰ DO - HẠNH PHÚC             

CÂU LẠC BỘ VĂN NGHỆ TRẺ                                                       

                                                                 Quy Nhơn, ngày 23 tháng 12 năm 2011

THÔNG BÁO

(V/v tổ chức cuộc thi thơ Nguyên tiêu lần 3 năm 2012)


    Nhằm thúc đẩy hoạt động phong trào, nâng cao chất lượng sáng tác thơ cho các cây bút trẻ, Câu lạc bộ Văn nghệ trẻ Khoa Ngữ văn Trường Đại học Quy Nhơn tổ chức cuộc thi thơ Nguyên tiêu lần 3.


I/ Đề tài:

Tất cả các đề tài, khuyến khích viết về mùa xuân, tuổi trẻ, quê hương, con người Bình Định

II/ Thể lệ cuộc thi:

- Tất cả học sinh, sinh viên đang sống và học tập tại Bình Định đều được tham gia cuộc thi này.                                                                                            

- Mỗi bạn có thể gửi 1 hay nhiều bài dự thi.

- Bài dự thi chưa đăng báo in, báo mạng hay in sách.

- Cuộc thi khuyến khích những cách viết mới, những thể nghiệm mới.


III/ Thời gian và địa chỉ nhận tác phẩm dự thi.

- Bắt đầu nhận các tác phẩm dự thi từ ngày 23/12/2011 đến hết ngày 30/01/2012.

- Dự kiến thời gian công bố và trao giải vào giữa tháng 02 năm 2012 

-Tác phẩm dự thi, các bạn gửi trực tiếp qua địa chỉ email  clbvannghetre@yahoo.com.vn hoặc cdcb.khoavan@gmail.com .Trên tiêu đề Email ghi rõ: "Cuộc thi thơ Nguyên tiêu lần 3"

- Dưới mỗi bài viết các bạn điền đầy đủ các thông tin sau:
Họ và tên:
Ngày tháng năm sinh:
Địa chỉ liên lạc( lớp, khoa, trường):
SĐT(nếu có):
Bút Danh(nếu có):
Nick YH và Email:

IV/  Dự kiến cơ cấu giải thưởng:

1 giải nhất: 300.000
1 giải nhì: 200.000
2 giải ba: mỗi giải 150.000
3 giải khuyến khích: mỗi giải 100.000.

V/ Ban giám khảo:

- Ban giám khảo cuộc thi gồm các thầy cô giáo Khoa Ngữ văn, Trường Đại học Quy Nhơn. Danh sách cụ thể sẽ thông báo sau.

* Cuộc thi rất mong nhận được sự tham gia, hưởng ứng đông đảo của tất cả các bạn sinh viên.

                                                                  TM.BCN CÂU LẠC BỘ

                                                                              Chủ nhiệm



                                                                             Lê Minh Kha

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344212

Thơ: TRƯỜNG TÔI (Mai Xuân Miên)
clbhoanang30 | 24 Dec, 2011, 21:49 | Chung | (39 Reads)

Trường tôi

                 Mai Xuân Miên

Bên bờ biển

Trường tôi như một xưởng đóng tàu

Giảng đường vào ca tấp nập

Chúng tôi – những con tàu mơ ước

Chờ ngày ra khơi.

 

Bên bờ biển

Trường tôi như một chiếc nôi

Mắc vào vọng hải đài thời Tây Sơn – Nguyễn Huệ

Ngày đêm trong tiếng ru của mẹ

Là sóng âm vang

Chúng tôi lớn lên theo nhau từng thế hệ.

 

Bên bờ biển

Trường tôi mối tình lặng lẽ

Ai xõa tóc ngang vai cho dương liễu rũ tần ngần

Ai đợi chờ cho gốc dừa mòn đến thế

Và ai đắm say để trắng ngần bông sứ

Thương nhớ nào để hoa giấy tím nhường kia!

 

Quy Nhơn ơi!

Xa rồi vẫn nhớ

Ngọt ngào cái thuở trong nôi!

 

Trường tôi ơi

Muôn đời ấp ủ

Một mối tình như lửa dưới tro...

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343955

Thơ: THÁP DƯƠNG LONG (Trần Xuân Toàn)
clbhoanang30 | 24 Dec, 2011, 21:47 | Chung | (5 Reads)

Tháp Dương Long

                     Trần Xuân Toàn

Thử thách thời gian từng viên gạch vỡ

Tháp một mình như hỏi với trời xanh

Hỡi vũ nữ ở đâu? Bao thế kỷ

Hãy về đây trong vũ điệu Chiêm thành.

 

Thấp thoáng dưới trăng bóng Hời nhảy múa

Hát khúc nghê thường ngân vọng âm u

Vũ nữ thành Chiêm chập chờn ghê rợn

Giang cánh tay, xoè, đón gió vi vu…

 

Tháp Dương Long như tiếng lòng ai đó

Sừng sững, mưa ngàn. Gió bụi. Cô đơn

Bầy vũ nữ tủi hờn thôi ca múa

Hai bên tháp hầu, buồn vẫn buồn hơn (1).

 

Có lẽ ngàn năm vẫn thế thôi mà

Dưới trăng ngà gạch rung vỡ cuồng say

Có lẽ ngàn năm vẫn là như thế

Nếu lòng ta không đến tháp hôm nay.

 

Kìa, vũ nữ, xa xa bao rực rỡ

Đất nở hoa, đỡ gót chân thanh thoát

Chim bốn phương quần tụ lặng nghe

Vũ điệu nay, say và quên cả hót!

 

Không phải tháp già, tháp ngà sắp đổ

Bao thế kỷ rồi… Ta đến tháp ơi!

                                 Tây Sơn, 5 – 1985

(1) Tháp Dương Long có tháp giữa cao hơn hai tháp bên cạnh, giống như hai vũ nữ đứng hầu

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343953

Thơ: CHIỀU QUÊ (Nguyễn Đình Thu)
clbhoanang30 | 24 Dec, 2011, 21:44 | Chung | (5 Reads)

Chiều quê

           Nguyễn Đình Thu

Tây phương ráng đỏ rực bên trời

Sông chiều xanh thẳm lặng chơi vơi

Nhà ai khói bếp mờ tiên cảnh

Lòng kẻ tha phương nhớ một thời.

              Tây Ninh, những ngày đi thực tế 2011

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343951

Thơ: BA MƯƠI NĂM CẦM PHẤN (Nguyễn Quang Cương)
clbhoanang30 | 24 Dec, 2011, 21:41 | Chung | (6 Reads)

Ba mươi năm cầm phấn

 
                     Nguyễn Quang Cương

Chuyến tàu đời tôi đã leo lên

Không có vé khứ hồi

Chỉ có ga cuối cùng là nơi đến.

 

Tôi trả giá vé bằng mồ hôi

Lã chã rơi,

Như giọt rơi ngọn nến

Đốt hết mình

Quầng sáng vẫn chưa xa.

 

Lay ký ức một thời đã qua

Vẫn chỉ là ga xép.

 

Chưa ngồi ghế hạng sang

Mà đời thấm mệt!

Dùng bảy mươi phần trăm sức lực

Để bảo vệ mình

Mà vẫn cứ lắc lư!

 

Ba mươi năm

Hơn một phần tư thế kỷ

Tôi ở với văn chương

Nhưng sống bằng ý chí

Như một lão nông tri điền

Trên cánh đồng giáo dục

Lắm phong ba.

 

 

Xa

Một thời đã xa

Đói lòng không có quả sim

Thèm cả cọng rau già,

Sau mỗi giờ lên lớp

Vẫn tự mình be bờ, đắp đập

Để giữ tâm hồn, để giữ nhân tâm.

 

Tôi không là thánh nhân

Nhưng yêu hết mình,

Sống hết mình

Với văn, với đời,

Là phi thường

Qua bao biến động.

 

Tôi gặt niềm vui

Từ phía người nghe

Kết tinh chất cho sự sống

Đời cũng đáng yêu,

Với bao lớp người tri âm!

 

Cũng có khi

Nước mắt lặn vào trong

Bị phụ bạc lòng đau, máu rỏ

Không sao

Tôi vẫn tin vào luật nhân quả

Như con chiên tin có đức Chúa trời!

 

Thầy giáo già, con hát trẻ, người ơi ...

Tôi đã già đâu mà tin mình hoàn hảo

Ma lực văn chương

Với đời cơm áo

Với tôi, vẫn cứ song hành!

 

Thời gian qua chiến tranh

Là thời gian đằng đẵng

Ba mươi năm cầm phấn

Nhanh như là gió bay!

 

Xin đừng hát lời ca

Bạc trắng tóc thầy ...

Tôi hãy còn xanh!

Tóc xanh,

Lời xanh,

Đời xanh,

Chưa rộ vàng chín ngọt.

 

Phía trước là tinh hoa

Phía trước là tinh chất.

 

Nhân đôi thời gian

Tôi vẫn là tôi.

Nhân đôi thời gian

Tôi sẽ hóa thành đời!

    

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343948

Thơ: TRANG GIÁO ÁN (Nguyễn Quốc Khánh)
clbhoanang30 | 24 Dec, 2011, 21:39 | Chung | (6 Reads)

Trang giáo án

                   Nguyễn Quốc Khánh

Tháng ngày trôi chảy về đâu

Mà trang giáo án nhuộm màu buồn vui

Đa đoan như thể kiếp người

Mỗi dòng chữ, mỗi đầy vơi tâm tình.

 

Tóc ơi! Sao chẳng còn xanh

Giấy ơi! Sao chỉ có mình với ta?

Nhiều đêm lắng đọng xót xa

Nhìn trang giấy trắng, trắng loà... mông lung

Bút trên tay cũng vô tình

Hững hờ đọng lại thành dòng mực rơi

Một giây, một phút, một đời

Đã là cái nghiệp... chẳng lời trách ai

Bè cao ta hát cho người

Bè trầm ta hát cho đời riêng ta

Bài ca có lúc nhạt nhoà

Có lúc nức nở... dội vào bên trong

Bài ca có lúc ấm nồng

Những xao xuyến, những chờ mong bất ngờ.

  

Những giây hoá nhạc, hoá thơ

Hoá dải mây trắng đợi chờ nắng mai

Buồn vui cùng những đêm dài

Trang giáo án với ban mai... hiện hình.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343945

Thơ: TÔI VÀ EM (Nguyễn Văn Đấu)
clbhoanang30 | 24 Dec, 2011, 21:37 | Chung | (7 Reads)

Tôi và em

              Nguyễn Văn Đấu

Em khôn khéo hay chân thật?

Em dại khờ hay sâu sắc?

Em mang đến cho tôi

Cả niềm vui và nỗi buồn

Niềm vui khám phá những bí mật

Và buồn nỗi buồn bất lực…

 

Tôi biết:

Hình như em không yêu ai,

Em không thấy ai hơn mình,

Cũng không thấy ai tội nghiệp…

Và hình như em không tin ai,

Em không thấy ai giống mình,

Cũng không thấy ai chân thật…

 

Tôi biết:

Tôi không trở thành anh hùng

Để được em tin

Và được em yêu

Tôi là một người bình thường

Chỉ biết vui buồn cùng em…

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343942

Tản văn: Ba đoản khúc về thầy - Lê Minh Kha
clbhoanang30 | 26 Nov, 2011, 11:48 | Chung | (21 Reads)

Ba đoản khúc về thầy                               

                 Thương tặng Thầy và những mùa hoa tóc tiên

                 Lê Minh Kha

 Hoa tóc tiên

           Trời ươm nắng, những cánh tóc tiên nhỏ bé cũng vươn mình dậy sau đêm mưa. Bao nụ non hồng, phơn phớt tím bung ra thanh thản, trong veo như một nụ cười hiền. Nụ cười tỉnh thức, tắm mình trong mưa nhưng không mang vị bão giông, nở cho đời tươi xinh, cho nắng thêm chút ngọt, cho những đôi môi thêm thắm trong cuộc hẹn hò bất tận, mãi mãi như ngày hôm qua...

          Đâu chỉ là vật “tự nó”, tóc tiên hồn nhiên nhưng cũng bao la như mây trời. Mở ra những cánh mỏng, khoan dung giữa nắng và hoa. Như đôi vòng tay thầy chênh chao dòng đời mà độ lượng, thương yêu học trò. Lý tưởng của thầy, cũng như thân tóc tiên vươn mình hướng sáng. Vượt qua bao giới hạn của bản thân và hoàn cảnh, nào chỉ cho mình mà cốt yếu là vì trò. Thái độ trân trọng, nâng niu con người gửi gắm trong kỳ vọng: người thầy không dạy cho học trò phải làm học trò suốt đời, mà phải dạy cho trò cách giành vòng nguyệt quế trên vương miện của chính thầy.

          Vòng nguyệt quế ấy, sau bao nỗ lực của trò, là phần thưởng lớn nhất cho trái tim người thầy. Đẹp, lặng lẽ, người thầy như đóa tóc tiên chìm vào đất, nhường lại khoảng trời cao lộng cho bao đôi cánh mới, chấp chới thức dậy nỗi niềm tóc tiên...

Đôi mắt

          Một ngày nào đó, giữa hoa thơm và gió lộng, khi nhìn vào đôi mắt của thầy, bạn sẽ thấy:

          Đôi mắt tháng năm không làm vơi ước mơ, không phôi pha niềm hy vọng; đôi mắt biết cười trước niềm vui của trò, đôi mắt sẻ chia phận trò lênh đênh; đôi mắt chong đèn soạn bài giữa đêm tịch liêu, đôi mắt dõi trông ngày mưa cà phê một mình, đôi mắt xa xăm những phút lắng lòng...

          Đôi mắt ấy là dòng sông cho trò tìm đến và tìm về. Soi mình trong mắt thầy, chợt sống lại những ký ức ngày qua. Dẫu biết: không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông, nhưng đôi mắt người thầy mãi là nơi lưu giữ những thoáng dư hương của một thời hoa mộng.

          Tạ ơn đôi mắt sáng trong đã cho trò cái nhìn hồn nhiên, vẹn nguyên về thế giới. Mỗi bình minh một mặt trời mới, như món quà cho ngày hằng sống. Lại được trẻ thơ kiếm tìm trong vô tận những bến bờ, thả con thuyền giấy trôi trên dòng sông – đôi mắt, mở cuộc hành trình đi ngược thời gian.

Con đường

          Năm tháng sẽ đi qua, những con đường dần mở. Đường đời vạn nẻo, trò đi trên con đường nào, lại không mang theo hình bóng của thầy.

          Những ý niệm trừu tượng thiết thân với đời sống như: hạnh phúc, chân lý... thường gắn với hình ảnh con đường, nhưng đấy là con đường không có... đường. Không có một lối mòn cho tất cả. Con đường không là khách thể tiên nghiệm biết trước mà trải dài theo mỗi lựa chọn, trải nghiệm sống, yêu đương và tự do hít thở. Con đường mang trong mình cả cỏ úa và ánh bình minh, tia nắng và giọt phù sa, bình yên lẫn sóng gió riêng ai.

          Con đường mở ra dưới chân trò, thầy như người bạn đường, người hướng đạo trong những bước đi chập chững. Nhưng thầy dần tan đi để trò tự bước trong hành trình của riêng mình. Niềm tin của thầy là động lực vô hình mà mạnh mẽ, hiện hữu trong từng phút giây.

          Và ở phía cuối đường, khi bạn đã trải những chặng thật xa, hẳn nghe tiếng vọng từ trái tim thầy. Ngồi xuống và ngắm những nụ hoa ven đường, bên dòng suối mát, đôi môi khe khẽ một tiếng gọi: Thầy ơi!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=339551

Truyện ngắn: Mạng ảo tình thật (Nguyễn Huy Trường – TH Văn A K32)
clbhoanang30 | 26 Nov, 2011, 11:43 | Văn | (45 Reads)

Mạng ảo tình thật

                    Nguyễn Huy Trường – TH Văn A K32

 

Mùa đông năm nay như một chiếc dây vô cảm siết chặt vào trái tim của Lâm. Vậy là bốn năm đã trôi qua, và cái mùa giá lạnh làm nở hoa tuyết ấy đã đến. Nhưng có lẽ quy luật của tình yêu không bao giờ được lặp lại như khí tiết của bốn mùa. Rít khói thuốc thật dài  như muốn thiêu rụi những suy nghĩ ngoằn ngèo đang chạy loạn lên trong đầu, Lâm mở máy và đọc lại những dòng tin nhắn cuối mà Ngọc Lan đã gửi cho anh.

          “Anh thân yêu! Vậy là mùa đông đã tới và mình cũng đã là bạn của nhau gần bốn năm rồi phải không anh? Nhưng em biết chắc rằng mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn rất nhiều. Vì chúng mình đã không còn nhau nữa. Trong trái tim anh (và cả em nữa) chắc hẳn sẽ chẳng bao giờ quên được những phút giây kỉ niệm mà mình đã từng có. Em dám cam đoan rằng dù là trong thế giới ảo nhưng tình yêu của chúng mình là thật. Em yêu anh. Nhưng thế giới mà mình yêu nhau chỉ là giả tạo thôi anh à, nó như một nhát dao cứa vào tim em mỗi khi nghĩ về anh. Em biết mình là người có lỗi khi quyết định quên anh, nhưng đó là điều cuối cùng mà em có thể đem đến cho anh, để anh được hạnh phúc. Hãy tha thứ cho em, hãy quên em như quên một thứ ảo ảnh trong đêm để ngày mai anh thức dậy trong ánh bình minh đầy tươi đẹp. Chúc anh hạnh phúc. Ngọc Lan”

          Dòng mail của Ngọc Lan chạm vào người anh như chiếc lưỡi hái đen sì của thần chết sắp đẩy anh xuống cửa địa ngục. Một làn ám khí như bủa vây lấy anh. Vậy là tất cả đã chấm hết. Dù biết trước rằng tình yêu trong thế giới ảo như một trò ma thuật, chỉ có những kẻ mù quáng mới dám mạo hiểm để chơi trò này. Thế nhưng, một khi đã lao vào đó thì bị cuốn trôi như một con tàu đi không có vé khứ hồi. Lâm biết điều đó. Và giờ đây cả người anh run lên như con gà rừng sắp chết cóng. Mà đâu phải chỉ vì cái lạnh của những bông hoa tuyết mùa đông.

          Anh quyết định không trả lời tin nhắn của Ngọc Lan. Và anh cũng tin rằng cô sẽ hiểu vì sao như vây. Hai người đã yêu nhau và hiểu nhau quá còn gì. Điều mà Lâm đang muốn biết lúc này là: Bây giờ cô người tình bé nhỏ ấy có khóc nhiều nữa không? Có đau lòng giống như anh lúc này không? Những câu hỏi như dư thừa. Bởi anh biết Ngọc Lan sẽ khóc đến quặn lòng, em sẽ nốc những li rượu đắng chát để biến mình thành một kẻ điên dại và chai sần một mớ dây thần kinh yếu ớt. Lâm thừa hiểu những dòng tin nhắn kia cô viết tưởng chừng như cứng rắn nhưng thực tế đó là những dòng nước mắt chảy ngược trên từng phím chữ. “Tình yêu khiến cho trái tim hóa thành những cánh hoa hồng, nhưng đôi lúc tình yêu lại hóa thành những cụm xương rồng đâm nát trái tim” - Lâm lẩm nhẩm một mình trong men rượu.

                                                       ***

Một năm sau đó, Ngọc Lan lại gửi đến anh một tin nhắn: “ Em lấy chồng nhé. Anh sẽ chúc phúc cho em chứ?” Một lần nữa Lâm lại quặn đau như ngàn mũi kim đâm vào từng mao mạch. Tại sao em lại làm anh đau đớn đến như vậy? Em có thể đi lấy chồng mà đâu cần phải báo cho anh biêt? Em… em chỉ là một người tình trên mạng thôi mà… Càng nghĩ, anh càng thấy nhịp đập của trái tim loạn cả nhịp, đầu óc như quay cuồng trong một dàn nhạc hỗn tạp. Anh sẽ không khóc. Bởi những giọt nước mắt dồn ứ kia không thể để nó rơi ra một cách yếu đuối. Trong suy nghĩ của người tình nhân bé nhỏ, anh luôn là người đàn ông cứng rắn. Và anh đã từng hứa với Ngọc Lan rằng mình sẽ không bao giờ khóc cơ mà.

Lâm biết từ đây anh sẽ vĩnh viễn mất đi Ngọc Lan, mất đi một người tình mà anh đã rất yêu quí. Bây giờ anh cảm thấy nhớ cô, nhớ những kỉ niệm, nhớ những lời hẹn thề ngày xưa. Chiếc cổ máy thời gian không thể chạy ngược dòng. Vì thế những thứ đã qua không bao giờ trở lại được. Anh nhớ có lần cô bé hứa sẽ chờ anh học xong thạc sĩ rồi mình sẽ cưới nhau. Nhưng những lời hứa trong tình yêu cũng như những bông tuyết mùa đông, rồi nó cũng tan chảy thành nước và bốc hơi sau đó.

Lâm quyết định không trả lời tin nhắn của người tình lần nữa. Anh vứt bịch cái điện thoại xuống đầu giường. Ngoài kia, những chiếc lá bàng khô cuối cùng cũng đã rụng, chỉ còn lại thân cây trơ trọi chống chịu với cái lạnh mùa đông.

                                                 ***

Đám cưới của Ngọc Lan được tổ chức sau đó. Chồng nàng là một người đàn ông hai mươi bảy tuổi, nghe nói anh ta là ông chủ của một quán bar lớn ở đất Hải Phòng. Không ai biết nàng yêu anh ta vì điều gì trừ nàng cả. Ngày cưới nàng diện bộ váy đầm màu trắng, mềm mại và sang trọng. Mọi người đều trầm trồ, chỉ tay về phía chiếc xe hoa mà thán phục “trai tài gái sắc”, “ cặp đôi trời sinh”… hay những gì đại loại như vậy. Nhưng chẳng ai thấy nụ cười của nàng trong ngày cưới. Ánh mắt của cô dâu cứ nhìn về một phía trời xa lạ. Dường như nàng đang đợi một điều gì đó…

“Chúc em hạnh phúc”. Một giọng nói quen thuộc ở đâu đó dưới kia làm Ngọc Lan giật mình. Cô vội nhìn về hướng ấy dò tìm. Thằng Hùng đứng dậy, nâng ly về phía cô. Nàng gật đầu và tỏ dấu hiệu cảm ơn. Vậy là anh đã không đến để mừng hạnh phúc cho cô. Hình như hôm ấy cô đã uống rất nhiều. Chỉ có chồng nàng thấy một giọt nước mắt lăn xuống gò má của vợ.

          Cũng đúng vào năm ấy Lâm tốt nghiệp thạc sĩ, rồi sang làm việc cho một công ty nước ngoài. Anh chọn cho mình một hướng đi riêng, đi thật xa để cố quên đi người con gái tên Ngọc Lan. Xếp gọn những kí ức vào một góc valy, anh lên sân bay và cố ý chờ đợi nàng đến để tiễn chân, dù biết đó chỉ là một ý nghĩ vô thức của tiềm thức. Nàng đã hạnh phúc bên người mình yêu thì đó cũng là cũng là hạnh phúc của anh rồi. Yêu một người không phải là giữ người ấy bên cạnh mình, mà phải  biết cầu chúc cho người mình yêu được hạnh phúc dù là trong vòng tay ai. Lâm biết rằng dù có đi đến phương trời nào thì cũng chẳng thể quên được người tình ảo quê nhà. Người tình ảo giống như một lớp màn sương  bao bọc quanh trái tim của Lâm.

                                  ***

          “Tạm biệt anh, người em yêu nhất, chúc anh hạnh phúc”. Tin nhắn của Ngọc Lan sau mười năm.

          Lâm nghĩ rằng  Ngọc Lan sẽ hạnh phúc bên người chồng đẹp trai và giàu có. Nhưng có ai ngờ đâu, chỉ mấy năm sau ngày cưới, chồng nàng - từ một ông chủ bar đã trở thành một một con nghiện và suốt ngày chỉ lao vào những trò đĩ  điếm sa đọa. Rồi một ngày kia, người ta thấy ông dẫn một cô nhân tình về, Ngọc Lan bị đuổi ra khỏi nhà  trong tiếng khóc tức tửi. Hóa ra hạnh phúc không đơn thuần chỉ là vật chất, vật chất không thể nuôi sống tình yêu. Cuộc đời chỉ như một trò chơi ma quái, luật chơi không rõ ràng, nếu người chơi chỉ sơ xuất chọn nhầm một lần là sẽ chấp nhận thất bại. Hạnh phúc cũng vậy, chỉ một lần chọn nhầm tình yêu thì suốt đời chỉ nếm những khổ đau và nước mắt...

Giờ thì cô cảm thấy hối hận khi buông xuôi tình yêu của Lâm. Cô cảm thấy nhớ anh, nhớ những kỉ niệm của mối tình đầu thật đẹp, dù rằng đó chỉ là một tình yêu không có những nụ hôn thật, không có những cái ôm ấm áp khi mùa đông về. Thời gian như con tàu vũ trụ, cứ lao vút về phía trước mặc kệ tất cả. Chỉ cần nghe được giọng nói của anh lúc này là cô được an ủi phần nào. Thế nhưng, đó chỉ là tưởng tượng trong một thế giới hư vô không có thực. Lâm giờ đang ở một phương trời nào đó, chắc cũng đã ấm êm gia đình và chẳng còn nhớ gì đến cô nữa… Thôi thế cũng đành chứ biết sao được, tất cả là do cô tạo ra, lời chia tay cũng do cô đề nghị, cô đã không giữ lời hứa với anh.

Nhận được tin nhắn bất ngờ của Ngọc Lan với lời tạm biệt, chưa kịp định hình mình đang làm việc ở độ cao chênh vênh trên năm trăm mét, Lâm ấn số gọi cho cô ngay tức khắc. Không có tiếng trả lời. Liên tục những cuộc gọi tiếp theo cũng không có tiếng trả lời. Anh vội vã ra sân bay để trở về để gặp Ngọc Lan.

Hai tiếng đồng hồ là quá lâu để chiếc phi cơ đáp xuống sân bay.  Lại mất nữa giờ để đi taxi đến địa chỉ mà cô đã từng đưa cho anh. Chiếc taxi dừng lại đúng chỗ ngôi nhà có chiếc cổng cắm những bông hoa hồng trắng. Lâm chạy thật nhanh vào bên trong, anh nhìn thấy Ngọc Lan  diện bộ váy cưới màu trắng đang nằm trong chiếc thuyền vuông sơn son thiếp vàng với hai con mãnh long canh gác. Xung quanh nàng được trải thảm đầy hoa hồng trắng. Ngọc Lan đã ngủ say trước khi anh đến. Vậy là cô đã không giữ lời hứa. Cô đã không đợi anh trở về. Lâm không thể khóc được, anh cười như một thằng điên và thì thầm vào tai Ngọc Lan “Em chờ anh lâu lắm phải không? Em ngủ một chút đi nhé. Anh đã tìm thấy em như lời hứa rồi”. Có lẽ ở nàng đã hóa thân thành những bông tuyết ngoài kia và đang lắng nghe những lời thì thầm của anh…

          Sau này, mẹ của Ngọc Lan có đưa lại cuốn nhật kí của con gái cho Lâm. Những trang cô đã viết: “Lúc đầu em không tin là có những mối tình chân thật  trong thế giới ảo. Nhưng từ lúc quen anh thì em thấy điều đó là không đúng. Trong thế giới ấy  có những mối tình đã vượt qua khỏi những ranh giới của cái mà người đời gọi là “ảo”.  Em chỉ mong được một lần được gặp anh, được tựa vào bờ vai anh và cùng anh bước ra ngoài thế giới thật để đi trọn con đường hạnh phúc. Cảm ơn anh đã cho em muôn ngàn hạnh phúc…”

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=339549

Thầy tôi… giọt nắng cuối đông (Thầy Lê Từ Hiển)
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:27 | Chung | (57 Reads)

Thầy tôi… giọt nắng cuối đông

                                                   Lê Từ Hiển

 

1. Tháng Mười một… vĩ thanh đất trời

          Không phải ngẫu nhiên “thượng đế” cho nhà giáo Việt Nam một ngày cuối tháng 11 dương, nửa tháng 10 âm. Mùa mưa rớt hạt cuối cùng - Đã nghe đông tới lạnh trùm hai vai (Bạch Dương).

          Phố Đông rộng thêm ra. Mắt lá xanh không bực tức. Mặt người không ai gây gổ. Chẳng ai dại gì thể hiện mình… trong mưa. Mưa nhạt đến vị tha. Phố buồn đến hiền hòa. Thượng đế gạ bán nắng, người gạ bán một nụ cười, cà phê đen màu mắt gạ bán những giọt xanh. Ánh sáng giữa những khé mưa thật là dễ thương. Nắng và mưa dường như ôm nhau… chạm qua mọi thứ… phức điệu trôi xuôi… buông bỏ… mờ mờ như dòng phấn trắng tháng năm.

          Theo nguyên lý âm dương hỗ căn (âm dương giao khí), bốn mùa trong năm vận hành: Xuân (Dương) – Hạ (Thái dương) – Thu (Âm) – Đông (Thái âm). Khí âm cực thịnh, vạn vật tàn lụi, xác xơ, “thủy” – phương Bắc là chủ, ấy là mùa đông. Ngọn gió bấc, Bắc phong (gió mùa đông), Sóc phong - Sóc phong xuy nhạn tuyết phân phân (Cao Thích) – thổi vạn vật lăn tròn một vòng, kết hồi và chuẩn bị cho một vòng quay nữa bắt đầu.

          Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung - Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn (Hồ Văn Hảo). Viên sỏi thời gian âm thầm rơi hút đáy, có vọng âm… dẫu mơ hồ chờ đợi. Cây bàng sân trường vàng lá mùa thu, lặng dầm trút lá mưa đông, có kịp nhú chút mầm non thắp lộc nắng gọi Xuân về. Giai điệu xanh dở dang trăng dần vào Chạp… Những điều Thầy chưa kể… năm tháng mang dòng chữ tinh khôi vào dòng đời bụi bặm, em có kịp nghe ra bao điều mới lạ… Em đã buồn thêm được chút nào? - Mà lòng tôi rộng biết là bao! (Lạnh mùa đông cũ – Đinh Hùng).

          Tháng Mười một, không hoa mùa xuân, không quả mùa hạ, không vàng lá thu… mờ trắng những giọt mưa cuối Đông. Người lặng lẽ đưa khách qua đò, lặng soi kí ức… mưa mãi mưa sao không nhạt trong giọt nắng ngọt lành. Mưa như giọt ru êm dễ ngủ của câu 6 – 8 Muốn sang phải bắt cầu Kiều - Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy... Nền kinh tế thị trường, cái gì cũng có thể mua được, nghề giáo cũng là một nghề như muôn nghề. Nó bị hất ra khỏi ba ngôi tối cao một thời “quân – sư – phụ”. Trong mưu sinh náo động cần lao, như mọi nghề, nó cũng biết tự mình tạo ánh hào quang không thiêng liêng cũng tự hào ý nghĩa. Nhưng ngẫu nhiên nó có một ngày đông. Đông buồn, ngủ quên. Con gấu ngủ đông, tự tiêu hóa lượng mỡ nó dự trữ. Những ông lái đò ngủ đông… thì đúng ngủ đông. Tự gặm mình, tự soi mình… tìm mãi chẳng thấy bóng mình. Có phải người mất bóng, dễ đập gương xưa tìm bóng. Người sống giữa náo nhiệt ồn ào, dễ một phút Người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm…

          Đò trôi sông, đến bến đò có chèo dòng nước ngược. Tuổi đời càng thêm tuổi, hay gọi tuổi ngày nào. Trong cái Kết, người ta khát khao vòng Khởi. Đông kết bốn mùa, đông giăng mùa hoài niệm. May thay, 20. XI… dần vào cuối Đông, trong giọt mưa thấy long lanh tia nắng. Bên mùa Đông nghe hơi thở cuộc đời. Thuyền đỗ lại chân đê – Buồn yên nghe gió bấc – Lá bàng chín đỏ cành – Như lửa hồng phơ phất… (Tháng mười hai – Ý Nhi). Trong se lạnh quờ tay tìm hơi ấm. Se sẽ ôm vai gầy. Tháng Mười một bàn tay ai thân thiết… Mưa thôi trắng đầy, đàn trời thôi tiếng, âm sắc khó gọi tên những gam màu Chỉ biết cầm lòng… Em có nghe chút vĩ thanh Mười một…

2. Chèo con nước ngược trong dòng mưa đông

          Mùa Đông, đò vắng khách buồn. “Mùa đông và cây sầu đông” càng buồn. Ngoài thềm mưa bụi rây rây – Cành xoan vươn những cánh gầy khẳng khiu. Biết làm gì, nên ai cũng vậy, chứ riêng gì những ông giáo quèn nhạy cảm. Lặng dâng nỗi nhớ ngàn xưa lên trời (Trần Đăng Khoa). Không ai sống bằng quá khứ. Nhưng quá khứ cứ mãi ủ đời người. Nhất là nhà giáo. Cứ nhìn trang giáo án mà xem. Dẫu có bổ sung, làm mới… cũng trên cái nền mang tính kinh viện, sách vở, hàn lâm. Ăn như sư, ở như phạm, hiền như cỏ… Tạ ơn người trong sự lặng im lưu giữ, ủ hương hoa thắp sáng cho đời. Ở Nga bạch dương trắng tuyết, ở đâu cũng vậy thôi, cho cái gọi “Trồng người”. Tuyết và tuyết… trùm lên ngôi nhà gỗ… Đây, ông lão ngồi bên bàn gỗ - Đầu nghiêng nghiêng, miệng thổi tách trà – Kia bà già vừa ở bếp ló ra – Để lũ trẻ xung quanh cười ngặt ngẽo… (A. Blôk). Có một mùa Đông ở thành phố hoa phượng đỏ… Lòng tôi như sỏi hoang – Trên cầu Hạ Lí… Năm tháng hoang liêu – bạn bè lưu lạc – Xác kẻ giết người và người bị giết – Đều đã tan thành bụi đất… Đêm hết. Đông tàn. Và tấm màn đóng xuống – Như không có gì xảy ra (Lưu Quang Vũ). Người ta bảo, trong đêm, nhà giáo dục chân chính thắp lên tia nắng, trong mùa đông hót tiếng họa mi Xuân: Trí tuệ và tính cách. Thầy thường cười, không trả lời. Như có lần, tôi hỏi “Ngày 20. XI, Thầy thích học trò tặng món quà gì?”. Thầy cười, lúng túng - hồn nhiên… đến tội nghiệp. Có điều gì, ừ mà có gì đâu – Đọc câu thơ, ngỡ rằng ai đó gọi (Dương Hải Yến – Tự khúc).

          Và trong cái Gió lạnh chiều đông nhớ tuổi thơ, để mà Hồn ta nấp, thơ giăng lưới – Bẫy tháng năm về, bắt tuổi thơ… Nhìn vào mắt học trò gương soi, thầy thấy Tôi nhìn thấy tôi trong mắt em cười. Rồi một mình ôm lòng Buồn đêm mưa, nghe một lần hai thứ tiếng Tai nương nước giọt mái nhà - Nghe trời nằng nặng nghe ta buồn buồn… Bước thời gian cứ đi – Nghe đi rời rạc trong hồn – Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi (Huy Cận). Giảng bao điều toán cao cấp, hai phép cộng – trừ trong ngày chưa tròn với vợ. Giảng bao chân trời Chân – Thiện – Mỹ vẫy gọi, chân nào chạm mép giường, chăn chưa kịp khô sau liếp cửa hanh hao. Giảng bao ngọn gió bốn mùa, Thu phong lá vàng, Tây phong tình vàng, Đông phong xuân tình… gió nào ngoài kia cửa khép ơ hờ… Bụi phấn bay, những bi kịch trang văn, bay lên giọt nước xanh trong tuổi học trò. Bi kịch nào tôi nhặt tôi lên, câu thơ hạt cát, ấm nghèo trong đêm. Mới có những Tự tình, Tự khúc… Có điều gì bất ổn trước mùa đông – Người hát rong bỗng nhiên im lặng… Nhà giáo, xét trên một phương diện nào đó, như một nghệ sĩ hát rong – ít nhất là chỉ số EQ (trí tuệ và cảm xúc). Nhà giáo tâm huyết tự nguyện Suốt đời ươm hạt giống mùa sau…, có khác gì người nghệ sĩ Kiếp này xin làm người hát rong… Nên chất xám, trí tuệ họ có thể khác nhau, nhưng đều gặp nhau, một nơi nào đó… gẫy cây đàn lia giữa Cõi người ta… Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm… Ừ, quả vậy Có điều gì bất ổn trước mùa đông – Câu danh ngôn đọc mà không thể hiểu – Khổ thơ đọc mà không thể hiểu – Bài toán giải hoài, đáp số vẫn khác nhau…

          Nên mấy ai làm ra sản phẩm để mà tận hưởng. Mà chỉ để tự hào, ngắm nhìn, khao khát. Khao khát một sản phẩm khác hoàn thiện, hoàn thiện hơn cả chính mình. Nhà giáo là người sống bằng khao khát đó. Uy tín như một Thái học sĩ Chu Văn An – Tư nghiệp Trường Quốc tử giám và dạy thêm Hoàng tử - mà cái bẫy bi kịch Thất trảm sớ đang chờ. Sĩ phu đời sau đều xem ông là người thầy tiền bối đáng kính trọng. Đọc thơ ông, thấy lắng sâu cái buồn man mác của niềm hoài cổ và bất lực mà “rất trong sáng u nhàn” (Phan Huy Chú). Kể chi đến những ông Đồ dạy học, những giáo khổ trường tư, những gia sư lay lắt hay bạc mặt “chạy sô”… Những tâm hồn nhạy cảm đến độ dễ tổn thương, nên không mấy ai muốn kẻ khác soi vào, mà hay tự “nội soi”, cố gói tròn trong chữ “tự” : tự thân, tự ngã, tự ái, tự túc, tự tri, tự lạc… Tự mình biết riêng mình… Ơi ngọn gió mang hạt mưa Đông Gió về lòng rộng không che – Hơi may hiu hắt bốn bờ tâm tư…

          Ơi dải đất gầy mưa đông, lồng ngực biển phập phồng. Chân phố ướt lướt khướt, hàng dừa tay chới với, mắt nhìn ngực biển, tay phấn trắng trời sờ soạng hư không…

3. Sáng muộn rồi… hoa có về bên cửa

          Sáng nay thứ Bảy, Tháng Mười đến rồi, chuẩn bị rước trăng rằm. Ấy là sáng 20. XI, mặt trời thức dậy muộn. Nắng vàng giấu mình suốt mấy tháng đông… Sáng nay tưởng có thể giấu mình thêm chút nữa. Ở ngoài kia, tường rêu úa vàng, chiếc lá cuối cùng cựa mình, xôn xao gọi. Mùa gói trong tay áo, mùa gọi theo mùa. Nắng lọc từ trong mưa, nắng hé mắt lá, run rẩy chân trần. Nắng dịu dàng, tinh khiết hơn, nắng vàng êm một ngày cũng vội vàng hơn.

          Nắng hững hờ đậu xuống vườn ai. Từng giọt sương đêm tinh khôi chưa vội tan ngay. Nắng ôm phủ sương lành, sương long lanh quả cầu hoan lạc. Giọt nắng vàng run chân ý nhi, sương đong đưa khoảng khắc làm duyên, nhụy nắng – cánh sương rùng mình nở đóa hoa – sương – nắng… Hoa có về bên cửa sổ mùa này…

          Mùa đông ủ nắng, nên nắng quí lên. Hạt gạo ủ men, nên men càng nồng. Đời Thầy lặng cho đời em nồng nắng. Con đò Thầy đưa, đưa một đoạn qua sông. Em – con đò, tự mình chèo tiếp. Em đưa mình đi trọn một kiếp sông đời… xanh mãi xanh đôi mắt sông Hằng. Trong Hằng Hà có muôn vàn hạt cát. Hạt cát nào lặng bến sông trôi. Thương con đò ngược mùa đông chưa về…

          Có một ngày hoa niên, thấy ngồ ngộ, hạt mưa li ti trong nắng… Có một ngày biết buồn, ý thức giọt nắng trở mình trong mưa… Có một ngày tỉnh ra, rồi cũng phải “lập” với đời, hoàn hảo hóa mọi tương quan của mình với người khác, với thế giới và với chính mình… thấy đồng nhất nắng trong mưa – mưa trong nắng, nở hoa – nắng – mưa từ cái thấy của giác quan và cái biết của ý thức. Tự hiểu biết là mình chính là bước đầu của trí tuệ (Krishnamurti).

          Bức thư pháp ngày nào trên giá sách khẽ lay. Thầy ơi nói mấy cho vừa – Công thầy dạy dỗ con chưa đáp đền – Biển đời ghềnh thác chông chênh – Đôi khi con sợ mình quên lối về… Làm người sao quên được lối về. Sợ quên lối về là ý thức phản tư sợ đánh mất chính mình. Thấu hiểu chính mình là thấu hiểu cuộc sống và đó là khởi đầu và chung cuộc của giáo dục (Krishnamurti - Giáo dục và ý nghĩa cuộc sống).

          Giọt mưa – nắng tri giác, thấu hiểu trong cái nhìn nhất thể tương giao đã trọn một ngày lang thang trẩy hội ơn Thầy. Đồng dao lại hát Cây bàng mùa đông – Suốt mùa hè chịu nắng – Che mát các em chơi – Đến đêm đông giá lạnh – Lá còn cháy đỏ tươi (Trần Đăng Khoa). Rằm tháng Mười, có nghe Ánh trăng đồng vọng... Kính gửi tuổi học trò (Nguyễn Duy). Tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ và đời chữ - đời văn – đời người… dành cho tuổi học trò phải đẹp… Đẹp như là không đâu vào đâu. Đẹp như tuổi trăng rằm một ngày rong chơi. Ừ, đêm nay thứ Bảy, lá dâu kiếp tằm. Hoa nắng nở trong mưa rằm trăng ướt…

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337615

Truyện ngắn: TRÁI TIM YÊU THƯƠNG (Thuỷ Linh Lung – SP Văn K32)
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:24 | Văn | (16 Reads)

Trái tim yêu thương

                    Thuỷ Linh Lung – SP Văn K32

 

-         Con yêu ba con để ở đâu?

-         Ở đây nè ba! Cô bé hồn nhiên đặt tay lên ngực.

-         Tại sao con để đó!

-         Vì mẹ bảo ba và mẹ cất tình yêu ở đó mà, con cũng thế! Nụ cười lém lỉnh hồn nhiên trong nắng tinh khôi và trong trẻo. Ba ôm bé vào lòng hôn lên gò trán cao bướng bỉnh thì thầm gì rồi nhìn xa xăm vào những hạt nắng lấp lánh lần tìm về miền viễn miên của thuở xa xưa ấy …

-          Chị!... Chị đồng ý lấy em nhé.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt hoài buồn của chị, bàn tay chị ấm nóng trong tay tôi, trái tim tôi bỗng ngừng những nhịp đập rộn rã, chỉ còn lại những khoảng trống lặng của sự hồi hộp đợi chờ.

Tôi vốn luôn là người thừa tự tin và kiêu hãnh bởi tôi chưa bao giờ được nếm vị chát của thất bại. Tôi và chị là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, chúng tôi như hai loài cây hưởng hai sự chăm bẵm khác nhau. Chị như thứ cỏ dại yếu đuối nhưng ẩn chứa một sức sống kì lạ. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, chơi đùa cùng nhau, hồn nhiên đúng nghĩa của từ tuổi thơ. Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày ấy, cái ngày chị để mặc tôi bơ vơ đứng giữa đường mà ngóng theo chiếc xe ngổn ngang những đồ thấp thoáng chiếc bóng gầy cô độc của chị. Để rồi sau bao tháng năm tôi vẫn tự giận mình đã để chị ra đi... Cái duyên cái nợ như tiền định xui khiến chị trở về bên tôi. Tôi kể cho chị nghe về những mâu thuẫn giữa tôi và ba, về ba tôi đã phụ bạc mẹ tôi như thế nào, để rồi khi bà xa lìa thế giới này thì cũng là ngày tôi xách va ly ra khỏi nhà và tự hứa với lòng sẽ không bao giờ quay về nữa. Chị hỏi tôi “Em có yêu ba không?”. Và tôi chỉ biết im lặng, thẳm sâu nơi con tim tôi vẫn nhói đau gì không hiểu. Tôi thì thầm: “Chị ạ, trái tim em và ba đã lỗi nhịp rồi”.

 Chị ở bên tôi, dịu dàng và tinh khôi đến thế, Nhiều lúc ngồi một mình trước gương tôi tự hỏi, nếu không có đôi mắt này thì chị có đến bên tôi không? Tôi biết mình cần chị hơn bất cứ điều gì trên thế gian này, tôi chỉ cần chị lặng lẽ đi bên tôi trong ánh mai để mái tóc chị buông lơi trong gió ngọt mùi hoa nắng, và tôi thả mình theo những sợi hạnh phúc đan dệt nơi con tim.

 Chị rút tay về, một thoáng bối rối và chị rướn người hôn lên đôi mắt đợi chờ của tôi. Tôi thấy mình đã nuốt trọn đôi mắt chị vào đáy mắt mình. Chị mỉm cười nụ cười gắng gượng hàm tiếu đầy đê mê. Tôi đợi chờ và hy vọng…

-         Chị xin lỗi… chị…

Chị vẫn chỉ trả lời tôi bằng một lời xin lỗi? Chị lặng lẽ quay đi, để mặc tôi lại phía sau như ngày trước… Tại sao? Tại sao chứ?... ngồi bệt xuống lề đường. Tôi bật khóc… vị mặn xói vào trái tim nhức nhối. Khóc để thấy mình đáng thương, tội nghiệp, khóc như một kẻ bất lực! Tôi lao mình vào công việc như một con thiêu thân. Tôi muốn quên chị. Kết thúc những ca mổ tôi dần lấy lại thăng bằng khi thấy những nụ cười, những giọt nước mắt hạnh phúc, lòng tôi nhẹ nhõm và bình yên lắm. Hình bóng của chị như dần mờ đi trong tôi…

-         Tuần sau chị cưới, em có thể đến chứ?... Chị xin lỗi… Chị cần em. Em có thể trách chị ích kỉ nhưng… Chị ngập ngừng với lời đề nghị đầy cầu khẩn, van lơn.

-         Em sẽ đến!

Tôi cắt ngang lời chị và gác máy. Xuống garage, lao vào xe, tôi phóng như điên dại trên con đường vắng. Để mặc gió quật vào người đau rát. Gió, gió ơi, hãy lau khô nỗi đau tôi, hãy xoa vào trái tim tôi để lấp lành những khổ đau này! Dừng xe trước một quán bar, say mình trong thứ nhạc xập xình sực nức mùi nước hoa với những bóng dáng kiều diễm thế nhưng trong ánh đèn choáng hơi men, tôi nhận ra mình chẳng quên được gì, vẫn hình bóng ấy, nụ cười ấy, mái tóc ấy, đáy mắt buồn của chị vẫn xoáy vào tôi đầy ám ảnh. Người con gái ấy tôi vẫn còn yêu nhiều… nhiều lắm. Tôi ngốc quá khi đã để chị ra đi, giá như…

Bình minh là những ngón tay hồng chải vào bầu trời quặn những ẩm ê u ám. Tôi nhìn lại khuôn mặt của mình, trong bộ comlet đen nhàu nhĩ, tôi không còn là mình, và có lẽ tôi cũng không cần biết mình là ai nữa. Tôi chỉ biết tôi còn nợ chị rất nhiều. Hôm nay, tôi sẽ không phải là tôi. Tôi biết chị cần cảm giác bình yên từ một đôi mắt.

- Em có thể mắng chị, thậm chí xa lánh chị. Mọi người cũng thế nhưng không ai có thể thay đổi được gì đâu.

-         Tại sao chứ!

-         Chị xin lỗi…

-         Xin lỗi, xin lỗi… Lúc nào chị cũng chỉ biết xin lỗi thôi.

-         Em hãy tin chị.

Cánh cửa phòng vừa đóng, tôi ngồi bệt xuống ghế. Tờ giấy xét nghiệm trên tay tôi rơi xuống lúc nào không hay.

Ba tháng sau ngày cưới, anh lặng lẽ ra đi, cũng như lúc anh đến, không đợi chờ, không hi vọng và cũng không từ biệt ai, chỉ có chị ở bên anh lặng lẽ níu giữ đôi bàn tay gầy guộc của anh.

Khi nào trái tim ba lạnh con hãy nắm lấy tay ba nhé!”

“Vì sao thế ạ?”

“Vì như thế trái tim ba sẽ ấm lại bởi ba biết con yêu ba nhiều lắm”.

Tôi lục tung đống hồ sơ, lật tìm lại hồ sơ của anh. Và tôi đã hiểu...

Tôi chỉ có đôi mắt bình yên của ba chị, chị tìm đến tôi để gặp lại bóng hình ba chị từ đáy mắt tôi, để thấy chị được chở che như thuở ấu thơ con trẻ. Còn anh, anh thật may mắn, anh có cái mà tôi không bao giờ có, cái chị cần nhất - một trái tim chứa đựng những yêu thương.  Ba tháng để đổi cả cuộc đời phải chăng chị ngốc? Chị thật ngốc. Chị ngốc lắm chị biết không? Nhưng... Nếu là tôi thì có lẽ tôi cũng sẽ ngốc như chị mà thôi.

Cuộc đời có những góc cua bất ngờ để ta lầm lạc trong ảo tưởng, liệu có điều gì là ảo tưởng không khi ta cứ mê mải tìm yêu thương vĩnh cửu mà đời không thể băng hoại? Tôi đặt lên mộ anh một bông hoa tạ từ.

Đã 10 năm rồi, nhanh thật đấy. Tôi thở dài và thấy mình đã nhớ điều tưởng như mình có thể quên mãi mãi.

Bong…Bong…

Người mở cửa cho tôi là một ông già đôi mắt đã mờ nhưng vẫn còn những nét tinh anh thời son trẻ. Thấy tôi, ông ngạc nhiên, rồi lúng túng và vụng về như một đứa bé phạm lỗi. Tôi mỉm cười nhìn ông:

-         Ba không định cho con vào nhà đó ư? Đã hai ngày công tác rồi giờ con mệt lắm và chỉ muốn nghỉ ngơi rồi ăn món canh trứng thôi?

Từ nơi đáy mắt ông tôi đọc được một dòng chữ của hạnh phúc, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi xưa cũ.

 Trái tim tôi đã thôi lỡ nhịp. Cánh cửa hoen màu thời gian khép lại để con gió một mình lặng lẽ thổi trôi những cô đơn và thù hận.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337611

Chùm thơ của Tiểu Mục Đồng - SP Văn K34
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:21 | Thơ | (33 Reads)

Giếng khơi

Tiểu Mục Đồng – SP Văn K34

 

Thả gàu xuống giếng

Tôi múc lên hạt mưa ca dao

Tìm con cá bống

Chỉ nghe hương thị thoang thoảng quanh làng.

 

Phả giọt nước mát vào mặt

Giọt nước gội trắng tóc bà, gội xanh tóc chị

Giọt nước đầy thùng trĩu đôi vai mẹ

Nghe trầm tích xì xầm

Rỉ mạch đá ong.

 

Soi mình vào giếng

Tôi thấy những mùa giáp hạt

Cái đói ám ảnh dân làng

Những mùa hoa gạo rơi hoang

Cầu vồng đằng tây báo hạn...

 

Giếng khơi! Giếng khơi!

Ai đào ra mạch sống bao đời?

Giấc mơ trong vắt

Khuôn mặt cha tôi tha hương trở về

Soi đời lặng lẽ!

 

Giếng khơi! Giếng khơi!

Tiếng gàu va thành giếng

Tiếng vọng lay thức mặt trời

Những bàn chân  bước sau đêm "tối lửa tắt đèn"

Trầm nhịp!

Gánh nước về tưới xanh giấc thơ tôi!

 

 

Với tuổi thơ

          Tiểu Mục Đồng

Tôi làm mục đồng cưỡi trâu
Lùa tiếng nghé ọ lấp đầy chiều vắng
Nối dây ước mơ cho con diều thành mây trắng
Ngơ ngác tầng trời xanh bất tận xanh.

 

Tôi làm mục đồng cưỡi trâu
Theo lũ bạn tát ao đìa bắt cá
Í ới tiếng gọi nhau, sen nở hồng mắt lá
Nghe thời gian vỡ giọng giữa ngày.

 

Tôi làm mục đồng cưỡi trâu
Nhớ bức tranh “tìm trâu” ông tôi treo trên vách
Tranh đẹp lắm nhưng tôi nào hiểu nỗi buồn lau lách
Cứ ngu ngơ so sánh chú trâu nhà...

 

Tôi làm mục đồng cưỡi trâu
Suốt triền tuổi thơ, dọc miền cổ tích
Rồi một ngày nhận ra mình thèm những điều cũ rích
Tôi quanh tìm bóng nắng ngả lưng trâu.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337609

Tản văn: QUÊN ĐƯỢC TRONG MƯA? (Mẫu Đơn – SP Văn K34)
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:19 | Văn | (38 Reads)

Quên được trong mưa?

                        Mẫu Đơn – SP Văn K34

Chiều, chợt mưa. Lòng buồn vô cớ, những hạt mưa đổ xuống, giảng đường tự nhiên thênh thang sao mà lạnh, buồn chết được. Tự dưng muốn có ai đó ôm, rõ là khùng, khùng quá đi mất. Cô bé ngốc đi dọc hành lang, ngắm những giọt mưa như chưa bao giờ được ngắm. Mưa gội xanh từng tán lá, mưa tạo màn nước trắng xóa rơi ào ạt… Mưa rồi đấy! Ngỡ rằng trời mưa sẽ bớt lạnh vì khi đó cô bé biết rằng có một bàn tay nào đó chắc chắn nắm lấy tay mình, hay có một người nào đó để cô bé dựa vào, chông chênh những cảm xúc.

Hix, cô bé ngốc! Có ai đó đã từng nói như thế với cô bé, cô bé còn trong sáng và ngốc lắm, ngay cả khi buồn nhất, khi muốn khóc lên được, trông cô bé vẫn còn hồn nhiên lạ, gương mặt tròn tròn, đôi mắt to và mái tóc ngắn củn. Cười đi nào, cô bé dễ thương, đừng mãi ẩn mình trong cái vỏ bọc đấy nữa.

Mưa về luôn làm cô bé thấy sợ, sợ nghe tiếng sấm đì đùng, sợ cả hơi lạnh cơn mưa, sợ giọt mưa tan mau hòa vào dòng nước mắt. Cô bé chạy vội trong màn mưa, cố để mưa làm nhòe đi vết thương đó, cố để cơn mưa… cô vờ trách do cơn mưa. “Lạnh không?” - cậu bạn ngồi cùng bàn hỏi thăm, nhoẻn một nụ cười xinh lắm. “Ừ, lạnh!”

Lạ lẫm trong một chiều mưa, đôi chân cô bé bước đi trong vô định, bóng dáng một người nào đó từ trong cơn mưa đi tới luôn làm trái tim cô bé thổn thức đến lạ. Cô bé vội chạy xe vào một quán cafe bên đường, giấu mình vào nỗi cô đơn, giấu mình vào những cảm xúc không tên, rồi cứ thế để cho nước mắt bắt đầu rơi nhẹ nhàng… khóc. Vai cô bé run lên từng nhịp, từng nhịp. Gió ngoài kia mang theo hơi lạnh làm gương mặt cô bé chẳng còn hồng hào như trước. Chiếc điện thoại. Màn hình sáng rồi lại tắt… tin nhắn gửi đi trong vô vọng, những dòng thông báo tin đã gửi hiện lên. Cái tên quen thuộc. Lại một lần nữa chạm vào miền kí ức. Trái tim ấy!

Màn hình sáng rồi lại tắt… Thời gian trôi đi sao mà dài quá, ước gì cô bé có đủ bản lĩnh để gặp người mà mình chờ đợi, ước gì cô bé có thể nói tất cả tâm sự cho một ai đó. Ừ, ước gì! Trời mưa, cô bé mang nỗi buồn trong đôi mắt ấy để những vệt dài lặng trong đêm… xót xa! “Lạnh quá chị nhỉ, em muốn có ai đó để ôm!” “Ôm chị đi!” Vòng tay của chị ôm em sao cũng quá mệt mỏi, cô bé buồn khi làm cho chị phiền lòng, cô bé thấy thương cho chị. Ừ, dưới cơn mưa dường như những tâm hồn cũng trở nên nhạy cảm hơn thì phải!

Trên hành lang, những lối đi dài hun hút, mỗi lúc rảnh cô bé đều đứng đó và nhìn xuống sân trường, nhìn và nghĩ, biết đâu rằng một lúc nào đó sẽ thấy người ấy bước đi, với hình ảnh quen thuộc, một lúc nào đó, người ấy sẽ gặp lại cô bé, như là một sự tình cờ. Cô bé cứ nhìn mãi, nhìn mãi… những bước chân thưa dần, sân trường vơi dần… chỉ còn cô bé bên góc sân vắng lặng.

Đôi lúc, giữa tất bật những thứ phải làm, cô bé nhận ra rằng dường như cảm xúc của mình đã trôi theo ai đó, những bài viết của cô bé không còn như xưa nữa, thoáng chút ưu tư. Và ngay cả trong giấc mơ, đôi lúc lại làm cô bé tỉnh giấc. Lặng lẽ. Chờ đợi, rồi chờ đợi… Những tin nhắn gửi đi không lời đáp. Những ưu tư chìm trong câu chữ.

Thằng bạn bên cạnh lại đọc những câu thư làm trái tim cô bé như rung lên bao nổi niềm âm ỉ cháy “chỉ vì thương, nên ghét…”. Cô bé cười, thôi, giữ riêng mình bao nhiêu ưu tư để làm gì, phải không? Rồi lại nghe nó đọc tiếp mấy câu thơ mà cô bé cho rằng như những bài thất tình kinh điển “Về thôi em, làm gì có trăm năm mà em khóc”, ừ, làm gì có trăm năm! Rõ là cô bé ngốc!

Ngày xưa, anh gọi cô bé là cô bé như bây giờ. Cô bé đáng yêu, hồn nhiên, trong sáng. Ngỡ ngàng. Trong mắt anh cô như nụ hoa lung linh pha chút sương sớm, tinh khôi và vẹn nguyên. Đôi lần anh sợ rằng sẽ đánh mất cô bé bởi những suy nghĩ của mình, cô bé nhẹ nhàng như một buổi sớm mùa thu nào đó, sự nhạy cảm đó… chút lỗi nhịp con tim, tình cảm đơn sơ, bình lặng…Cô bé tin, rất tin vào những gì anh nói. Cô tin vào con người ấy, tin vào ánh mắt ấy, bàn tay, bờ vai ấy. Cô tin, tin cho đến khi nước mắt rơi nhòe những giấc mơ, tin cho đến khi nghe yêu thương vụn vỡ.

Ngày xưa… Tay cô bé nhẹ nhàng và nhỏ bé trong một bàn tay khác cứng rắn và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ngày xưa… Đã có những lúc cô bé nở những nụ cười thật xinh, đôi mắt long lanh những hạnh phúc không thể nói nên lời. Ngày xưa… Trên con đường dài ngập tràn hoa sữa, nghe bên tai mùa thu về, thấy lòng ấm áp, nhẹ, những cảm xúc bình yên đến thế. Ngày xưa… Những lần nắm tay bối rối. Ừ, cô bé đến với anh quá nhẹ nhàng, sâu lắng… Chạm tay vào điện thoại, dòng tin nhắn giản đơn đến khó hiểu, những từ ngữ vội vàng, vô cảm. Màn hình sáng rồi lại tắt. “Tại sao?” đơi giản chỉ vậy thôi mà cô bé không dám hỏi, cô sợ điều gì? Hay cô sợ bản thân mình không chịu được cảm xúc ấy, sự thật…!

Khi qua quán cafe quen, khi chạm tay vào những dư âm xưa cũ, cô bé lại thấy mình buồn vô cớ, vì những tình cảm này mà cô bé phải để mình trong trạng thái đó, vì những gì cô tưởng như bình thường ấy… Ừ, là vậy, đơn giản là vậy! Cho đến khi nào đối diện với những cảm xúc ngày xưa, những gì thuộc về ngày xưa, cô bé mới thôi trong ngóng, thôi thắc mắc bởi “có những điều không nên quá rõ ràng!”, để những dòng tin nhắn tiếp tục chơi vơi giữa đa chiều cảm xúc.

Hay là… Số điện thoại ấy cô bé đã xóa. Cái tên ấy cô bé cũng đã xóa. Cắt tóc đi. Tóc ngắn hơn, nụ cười tươi hơn, gương mặt  sáng hơn, xinh hơn, hồn nhiên và tất bật hơn. Sẽ quên chứ? Quên! Một chiều mưa như chiều nay, có ai đó đứng bên hành lang mà nhìn những dáng người bước vội, và tìm đâu đó, đâu đó, anh sẽ bước trong những gương mặt đó, bước qua đây, qua đây, dù chỉ một lần…

Cậu bạn cùng bàn đứng bên cạnh cô, nói nhỏ nhưng đủ để cô bé hiểu: “Quan trọng là có xóa được trong tim không?” Chiều nay mưa sao mà lạnh quá!

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337607

Thơ: DỐC PLEIKU (Nguyễn Lữ Thu Hồng – SP Văn K32)
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:15 | Thơ | (10 Reads)

Dốc Pleiku

Nguyễn Lữ Thu Hồng – SP Văn K32

 

Chìm trong phố núi Pleiku

Những con dốc nhỏ còn mù hơi sương

Sớm thưa người bước ra đường

Ngoằn ngoèo trượt dốc như lươn uốn mình.

 

Càng nhìn lại thấy càng xinh

Ơi con dốc nhỏ ân tình chứa chan

Bên đồi dốc cứ lang thang

Lên xe tôi đạp theo nàng hụt hơi.

 

Dốc dài nên bỗng chơi vơi

Trời xanh gọi dốc cho phơi nắng cùng

Chiều về trên dốc mông lung

Bằng lăng hai đứa nhặt chung bên đường.

 

Dốc này trải đến ngàn phương

Đến miền đất mới  yêu thương gom về

Gió lộng triền dốc mải mê

Cuốn theo chút vị cà phê đậm đà.

 

Ven dốc quán xá la cà

Ghé vào tí chút tiếng là dân chơi

Dốc vọt lên tận ngang trời

Cho em theo nữa cho vơi dốc tình.

 

Hoàng hôn rồi lại bình minh

Dốc Pleiku vẫn thanh bình đấy thôi!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337605

Truyện ngắn: GIÓ CHẲNG ÔM ĐƯỢC TRĂNG (Hoa Sầu Đông – TH Văn B K32)
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:14 | Văn | (14 Reads)

Gió chẳng ôm được trăng

Hoa Sầu Đông – TH Văn B K32

Xóm trọ vừa có thêm một thành viên mới. Chẳng ai biết hắn đến từ lúc nào. Buổi tối, lũ con gái ra hàng ghế trước sân ngồi hóng mát, thấy hắn ngồi lặng lẽ trên lan can tầng hai. Trong ánh sáng mờ ảo của ánh trăng, trông bộ dạng hắn hệt một kẻ lãng du. Mái tóc dài khẽ phớt bay theo gió, khuôn mặt phong sương toát lên vẻ lạnh lùng hiếm thấy.

Lệ của cái xóm trọ bé bằng lỗ mũi này, ai mới đến cũng phải làm lễ ra mắt, chào hỏi “anh em”. Hắn đến lúc nào không ai hay đã đành, cũng chẳng thèm làm lễ ra mắt. Mấy đứa con gái ngồi không, nhìn hắn mà tức khí, hè nhau kiếm cớ trêu hắn. Đứa con gái đanh đá nhất bọn đứng ra, chống nạnh chỉ hắn, quát:

- Này anh kia. Ở đâu đến đây hả? Có biết lệ ở đây như thế nào không? Khôn hồn thì mau khai danh tính đi!

Ra oai xong, nó quay lại lũ bạn, cả lũ nhìn nhau cười khúc khích. Cứ tưởng hắn sẽ biết điều mà quay xuống tiếp chuyện, và chúng nó sẽ kiếm cớ bắt hắn khao chè, ai dè… hắn vẫn ngồi im như tượng đá.

Thấy hắn không phản ứng, đứa con gái vừa ra oai tẽn tò, nó quay lên chữa thẹn:

- Anh kia! Điếc hả?

Hắn vẫn ngồi im. Đứa con gái bị lơ bực tức, gắt:

- Cái thằng cha kia! Khinh người vừa vừa thôi chứ. Này!

Hắn vẫn trơ trơ như không biết gì. Một lúc, hắn đi vào phòng. Mấy đứa con gái ngơ ngác nhìn theo. Cả lũ xúm lại bàn tán xôn xao về hắn, có đứa tức khí, ngỏng cổ lên phía phòng hắn trù ẻo. Bàn tán đã, cả lũ lục đục kéo nhau về phòng. Một buổi tối bực mình.

Lũ con gái về rồi, bên ngoài đã yên tĩnh. Hắn nhẹ nhàng mở cửa ra ngồi ở lan can. Đêm vắng lặng, chỉ có gió và tiếng côn trùng rền rĩ. Trăng mười bốn lơ lửng trên cao tỏa sáng khắp nơi, đẹp đến mê hồn. Tức cảnh sinh tình, hắn cầm ống tiêu lên miệng và thổi. Những âm điệu trầm bổng nhẹ nhàng cất lên một khúc nhạc buồn. Những “bà tám” tầng dưới nghe tiếng tiêu vang vọng, từ từ bước ra ngoài. Và như bị thôi miên, từng đứa một ra ngồi ở hàng ghế nhìn lên phía hắn. Trông hắn, lúc này, hệt một nghệ sĩ. Nhìn hao hao diễn viên trong phim cổ trang của Trung Quốc.

- Giá như cái xóm trọ này là một tòa nhà cổ và xung quanh là trời mây sông nước, với ánh trăng trên cao cùng tên nghệ sĩ kia thì hết chỗ chê. – Một đứa con gái bình phẩm.

- Tao cũng thấy thế! – Một đứa khác chen vào.

- Tao thì tao thích khung cảnh “rừng phong thu đã nhuộm màu quan san” hơn! – Đứa con gái đành hanh ban tối chống cằm mơ màng.

- Dzô diên! Biết bây giờ là lúc nào không? – Đứa con gái kia cự.

- Mày không thấy “chả” thổi toàn nhạc “lá rơi” à? Rừng phong mùa thu còn thua xa.

- Ừ. Buồn thật!

- Nhưng mà hay!

- Buồn kiểu này người ta gọi là buồn kiểu nghệ sĩ.

Lũ “bà tám” đang “thẩm thấu” âm nhạc thì đứa con gái đành hanh bỗng nhảy dựng lên:

- Chết cha! Con Nguyệt đâu tụi bay? Con nhỏ mê mấy cái thể loại này lắm mà.

- Ừ nhỉ!

- Cả ngày nay tao không thấy nó.

- Con này lạ à nghe.

Cả bọn nhao nhao như cá đớp mồi. Khi kịp nhận ra tiếng tiêu đã ngừng, nhìn lên thì lan can đã trống trơn. Tất cả về phòng hết, còn đứa con gái đành hanh ngồi lại một mình. Nhìn lên tầng hai, nhìn trăng, nhìn vào cánh cửa đóng kín mít của phòng Nguyệt; tiếng tiêu ngừng ngay sau khi nó nhắc đến cái tên Nguyệt…

*

Gọi là xóm nhưng vẻn vẹn chỉ có năm phòng, bốn phòng tầng dưới với một phòng tầng trên. Bà chủ nghe đâu là giáo viên dạy văn, rất quý những đứa học văn, đặc biệt là mấy đứa có tí máu nghệ sĩ. Thành thử, xóm trọ rặt dân văn chương mà lại toàn nữ cả. Không hiểu sao bữa nay lại thòi lòi ra một tên “phản động”. Hắn đến đã cả tuần mà tối ngày lặn mất tăm. Mấy “bà tám” mù thông tin, muốn hỏi không biết hỏi ai. Từ khi hắn đến, không biết tại sao đứa con gái đành hanh tối nào cũng ra sân ngóng lên phòng hắn. Nguyệt cũng thường xuyên vắng nhà.

Thời gian đầu, mấy “bà tám” còn ngồi bàn tán về tên nghệ sĩ vô danh. Thời gian sau, vì hắn chẳng mấy khi ở phòng, nên mọi chuyện dần lắng xuống, đến một hôm… Khoa văn tổ chức hội diễn văn nghệ. Mấy “bà tám” rủ nhau đi xem, cổ vũ cho Nguyệt (mấy bữa nó vắng nhà để đi tập văn nghệ). Nghe nói, nó diễn vở Trương Chi – Mị Nương. Mấy đứa, tò mò muốn biết anh chàng nào tốt phước lại được diễn cặp cùng “hoa khôi khoa văn”.

Màn trình diễn của các đội nhanh chóng qua đi. Chị dẫn chương trình vừa giới thiệu đến vở Trương Chi – Mị Nương, câu nói chưa dứt, bên dưới vỗ tay rầm rầm: “biz!biz!biz!”… Mị Nương xinh đẹp ngồi ủ rũ trên lầu, ngắm trời mây sông nước, hàng liễu buông mái tóc dài soi bóng trên sông; người đẹp, cảnh đẹp, nhưng còn thiếu chàng Trương. Cả hội trường nín thở chờ đợi. Một phút, rồi hai phút trôi qua, mọi người bắt đầu cảm thấy sốt ruột thì bỗng tất cả ngẩn người khi nghe tiếng tiêu vang vọng. Chàng Trương xuất hiện trên một chiếc thuyền nan, thổi khúc tiêu sầu nhớ. Và khi chàng quay mặt xuống phía dưới thì mọi người cùng đồng thanh: “ồ!” lên ngạc nhiên. Chàng Trương Chi trong truyện thì xấu trai, chàng Trương trên sân khấu thì đẹp trai như sao Hàn. Ngạc nhiên hơn hết vẫn là lũ “bà tám”. Ngay từ khi nghe tiếng tiêu chúng đã ngờ ngợ, khi nhìn thấy mặt anh chàng Trương Chi chúng mới “hết hồn”. Dù có hóa trang, nhưng cái mặt phong sương, với mái tóc dài đầy vẻ lãng du của hắn thì không lẫn vào đâu được.

Hội diễn kết thúc. Vở Trương Chi – Mị Nương ẵm luôn ba giải: Giải nhất; giải diễn viên cùng vở diễn ấn tượng; giải âm nhạc “thật” không nhép (khoa văn khéo nghĩ ra lắm các loại giải thưởng).

Cả xóm xôn xao về vụ diễn văn nghệ. Lũ “bà tám” muốn điên đầu vì Nguyệt im ỉm chuyện giữa nó với hắn. Sau khi bắt Nguyệt khao một bữa chè no nê, chúng xúm vào tra hỏi và lôi được một mớ thông tin “khủng”. Hắn, tên Phong, bạn học cùng lớp với Nguyệt; là một tay đẹp trai, đa tài (cái này bọn nó đã chứng kiến); thêm nữa, hắn có nhiều truyện đăng báo (lấy bút danh, không ai biết); hắn vào trọ ở đây do quen biết với bà chủ nhà. Còn nhiều thông tin khiến lũ “bà tám” đứng tim. Hắn nổi tiếng vậy mà hầu như không ai biết về hắn. Xóm trọ lại có thêm đề tài hấp dẫn để bàn tán...

*

Ngày ngày, hai đứa đèo nhau đi học. Đi học về, hắn đi chợ, mua đồ nấu cơm ăn cùng Nguyệt. Nhìn cảnh hai đứa thân mật mà lũ “bà tám” chỉ biết thở dài sườn sượt. Tối ngày, chúng ngồi chắp tay lên má mơ mộng: “Ước gì mình cũng được như thế; ước gì…” (bọn này mê phim Hàn đến phát rồ). Có một đứa không “vào hùa” cùng lũ “bà tám”. Thấy cảnh Nguyệt vênh vênh đi bên hắn mà nó sôi máu. Nhưng nó chỉ biết cắn răng chịu đựng, phận con tôm, cái tép.

Nhân một buổi tối ngồi hóng mát cùng Nguyệt, nó hỏi:

- Mày yêu hắn?

- Cứ tạm cho là như vậy! – Nguyệt tếu.

- Tao hỏi nghiêm túc đó!

Nguyệt không trả lời, đứng dậy khẽ mỉm cười rồi bước vào phòng.

- Này!

Tiếng tiêu chợt vang lên trên lầu hai. Nó nhìn lên, hắn đã ngồi ở trên ấy từ khi nào. Trăng đã lên cao, chiếu ánh sáng mơ màng khắp nhân gian, soi tỏ khuôn mặt ấn tượng của hắn, gió khẽ thổi làm bay mái tóc dài, đầy vẻ lãng du. Bất giác, nó bỗng thấy mắt mình ươn ướt…

*

Cả xóm trọ xôn xao khi Nguyệt giới thiệu thằng cha lạ hoắc đang khoác tay mình là người yêu. Lũ “bà tám” đứng chết trân. Bấy lâu nay, chúng cứ tưởng Phong là người yêu của Nguyệt. Có đứa nhiều chuyện, định cất lời hỏi, liền bị đứa con gái đành hanh chặn lại. Cả lũ lúng túng như gà mắc tóc, ngơ ngác như cuội để mất trâu trên cung trăng. Sau một hồi chào hỏi làm quen, Nguyệt dẫn “người yêu” về phòng, đóng cửa kín mít. Cả xóm chỉ biết nhìn nhau lắc đầu lè lưỡi.

Hắn đi chợ về. Xách một đống đồ đi “phân phát” cho bà con, vừa đi hắn vừa huýt gió ra chiều vui vẻ lắm. Đến phòng nào hắn cũng gọi oang oang. Lũ “bà tám” ra nhận đồ, nhìn cái mặt hớn hở của hắn mà rớt nước mắt quay đi. Hắn ngơ ngác không hiểu tại sao, vừa định đi về phòng Nguyệt thì đứa con gái đành hanh ở đâu chạy ra lôi hắn lại.

*

Hắn đi lúc nào không ai hay. Buổi tối, khi lũ “bà tám” rủ nhau ra ngoài sân hóng mát thì thấy cửa phòng hắn mở toang, bên trong đèn sáng trưng. Cả tuần nay hắn lặn mất tăm. Tưởng hắn về, cả lũ rủ nhau chạy lên. Bước vào phòng, chúng đứng chết lặng như tượng gỗ. Căn phòng trống trơn, chỉ có đứa con gái đành hanh ngồi ủ rũ giữa phòng. Cả bọn xúm vào hỏi nhặng xì ngầu. Nó đưa ra cây tiêu đã vỡ làm đôi, cùng một tập giấy:

Bản thảo: Trương Chi – Mị Nương

Bên ngoài, trăng mười bốn vẫn dạo gót kiêu sa trên cao, gió vẫn đùa trêu hàng liễu xanh. Nàng Mị Nương ngồi lặng lẽ trên lầu nhìn trời mây sông nước... Khung cảnh vẫn khung cảnh xưa, nhưng đã vắng xa rồi, tiếng tiêu chàng Trương…

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337604

Danh sách hội viên - Việt Nam Học K43
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:10 | Danh sách hội viên | (19 Reads)

Danh sách hội viên - Việt Nam Học K43

1. Võ Thị Thanh Thương

2. Huỳnh Thị Thu Điền

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337602

Chùm thơ 20/11 (Vi Ánh Ngọc)
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:04 | Thơ | (30 Reads)

Con sẽ về

(Kính tặng thầy Võ Minh Hải)

Con sẽ về giữa cái rét mùa đông
Tháng mười một lá vàng rơi lả tả
Tìm lại thời thơ mái trường xa lắm
Tìm dấu chân thầy một thời con qua.


Con sẽ về giữa mùa tháng mười một
Nhặt cành hoa gửi vào trang giấy trắng
Tìm hàng ghế đá xanh ngồi thơ thẩn
Đọc lại bài thơ thầy viết cho con.

Con sẽ về trong mái ấm tình thương
Nhìn nhau cười đỏ thắm những môi xinh
Mắt đưa ngang, bụi phấn thầy rơi mãi
Con nhìn thầy sợ lắm biết làm sao!

Con sẽ về nhặt gom góp tất cả
Con sẽ về khơi lại kỉ niệm xưa
Con sẽ về trở về tháng mười một
Con sẽ về tìm hơi ấm thầy ơi!

 

 

Lặng!

(Kính tặng thầy Nguyễn Đình Thu)

Chiều nay lạnh gió lùa qua kẽ lá

Rét đầu đông xa lạ lắm thầy ơi!

Tháng mười một nhặt chút nắng chơi vơi

Cho con tìm về một thời tuổi mộng.

 

Đông Quy Nhơn buốt lạnh giữa thinh không

Nguệch ngoạc tiếng lòng gợi nhớ hoài xưa

Chiều nghiêng chiều! Lòng hoá những cơn mưa

Dòng thời gian chất chứa bao nỗi nhớ.

 

Tháng mười một hé nụ tự bao giờ

Để một chiều lật trang vở ngày cũ

Ký ức hiện về ấm mãi lời ru

Cho con về… nhật ký cũ thành thơ.

 

 

Hoài niệm chiều

Chiều nay bỗng lặng như chiều

Em về tìm lại những điều ngày xưa

Mái trường lất phất cơn mưa

Tiếng thời gian đếm sao vừa nhớ mong.

 

Đê mê cái lạnh đầu đông

Tháng mười một nỗi ngóng trông đợi chờ

Em về tìm lại vần thơ

Thuở xa xưa đến bây giờ mãi lưu.

 

Biết bao ký ức trăm điều

Mãi hoài in dấu trong chiều – miền thương

Đi xa muôn vạn nẻo đường

Nguyên trinh giữ mãi tình thương lời thầy.

 

Chiều nay con gió heo may

Đưa em về lại những ngày tháng mơ

Chiều nay bất chợt câu thơ

Lật tung hoài niệm chơ vơ lặng thầm…

Vi Ánh Ngọc

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337601

Truyện ngắn: ĐIỀU BÍ MẬT CỦA HẠNH PHÚC (Nguyễn Đại Chơn – TH Văn A K32)
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 19:02 | Văn | (34 Reads)

Điều bí mật của hạnh phúc

                    Nguyễn Đại Chơn – TH Văn A K32

        - Chào bạn. Mình làm quen được không? - Dòng thư của một nick chát cũng đang online.

        - Ai vậy trời. - Lan tò mò không biết là ai nữa, không phải người quen rồi. Những chuyện thế này không xảy ra mới là lạ, và Lan cũng quen nhiều người từ những trường hợp thế này. Đang buồn, chờ mấy đứa bạn online mà sao chả thấy đâu cả. Có người trò chuyện cũng đỡ buồn vậy. - Ừ. Chào bạn. Có thật là muốn làm quen với mình không “chàng trai cô đơn”. - Đó  là tên nick của cậu bạn, không biết là có thật không nữa.

        - Thật đó. Không biết như thế có làm phiền bạn không. - Liền có hồi âm từ phía bên kia.

        - Không sao đâu, có bạn trò chuyện cũng vui mà. - Lan vừa trả lời vừa mỉm cười, con trai gì mà ngại ngùng nữa kìa.

        - Thế bạn tên gì vậy.

        - Mình tên Lan. Còn bạn.

        - Mình tên Hưng. Bạn đang ở đâu vậy.

        - Mình ở Quy Nhơn, mình đang học ở đây. Thế còn Hưng.

        - Sao trùng hợp vậy mình cũng đang học ở đây luôn.

        - Lan học năm mấy rồi mà học trường nào vậy.

        - Mình học ở trường  ĐHQN, mình học tổng hợp Anh, nay năm hai rồi.

        - …

Hai người nói chuyện với nhau, những dòng thư gửi cho nhau liên tục. Lan đã biết ít nhiều về người con trai kia. Đó là một chàng sinh viên học cùng trường, học xây dựng năm ba. Nhưng chàng trai trông thế nào thì Lan không thể hình dung được. Dân xây dựng chắc là thân hình cao to, da ngăm đen săn chắc. Đa số đều vậy mà, Lan gật gù rồi nói lời tạm biệt trước khi thoát nick. Đi ra khỏi quán khi trời đã xẩm tối, móc điện thoại từ túi ra, vẫn không có dòng tin nhắn nào. Lan vẫn hi vọng là có tin nhắn của ai đó đến mà cô không biết, nhưng không, màn hình điện thoại hiện lên thấy phát ghét. Có lẽ bây giờ Lan chỉ đợi một số điện thoại của một người gọi đến, một tin nhắn xin lỗi và làm lành cũng được.

                                                         ***

Lan và Duy yêu nhau được nửa năm. Duy đẹp trai và học giỏi, Lan đổ ngay từ những lần gặp đầu tiên, chàng sinh viên khoa toán học cùng khóa đã làm trái tim Lan rung động. Ai cũng bảo hai người là một cặp và Lan cũng nghĩ vậy. Nhưng dần dần Lan thấy hai đứa không hợp nhau, Duy không thể hiểu được tâm hồn người yêu. Có lẽ vì Lan thích sống nội tâm còn Duy lại luôn hòa mình vào tất cả mọi người. Lan muốn Duy hiểu lòng mình, nhưng với Duy ánh mắt cô bạn gái trong sáng và sâu thẳm, đó như là vực sâu vô cùng mà khó có thể tìm thấy được điều gì. Duy cảm thấy mình nhỏ bé trong ánh mắt ấy. Vì vậy mà hai đứa vẫn thường giận nhau vu vơ, chỉ được một lát là lại đâu vào đó. Trông cứ như con nít.

Lần này là lần đầu tiên hai đứa giận nhau lâu đến thế, đã được hơn một ngày rồi mà vẫn không có ai chủ động làm lành cả. Lan chọc giận Duy thật rồi. Có bao giờ Duy giận dai vậy đâu, chỉ được một lát lại cười hihi như không có chuyện gì. Tối hôm kia Lan muốn cùng Duy đi dạo phố, thành phố về đêm chìm trong ánh sáng đủ màu lung linh, những ánh đèn đường nối đuôi nhau chạy tít về phía trời xa. Một buổi tối lý tưởng cho những đôi tình nhân đạp xe cùng nhau cảm nhận cái se lạnh của mùa đông.

        - Tối nay chở em đi dạo nha. - Lan nhắn tin cho Duy lúc 7 giờ.

        - Ừ! 7h30 anh tới đón em. - Ngay lập tức câu trả lời ngọt ngào đã xuất hiện trên điện thoại của Lan.

Thế nhưng nếu mọi chuyện xảy ra như vậy thì không có gì để nói. Duy quên mất tối hôm đó có trận đấu không thể bỏ qua, “Man xanh” gặp “Man đỏ”. Ngoài Lan ra thì Duy mê bóng đá hơn tất cả mọi thứ. Còn Lan thì không, những trận cầu sôi động Duy muốn cùng người yêu xem và có thể vừa đặt người yêu một bên và bóng đá một bên. Nhưng Lan muốn Duy chỉ có mình cô, Lan căm ghét bóng đá. Duy chợt nhớ ra khi thấy cả phòng đang chuẩn bị vì sắp đến giờ.

        - Chết rồi! Sao không phải hôm nào mà là hôm nay trời. - Duy tỏ vẻ thất vọng.

        - Có gì mà cuống lên vậy mày, em Lan hẹn đi chơi phải không? - Thằng An, bạn cùng phòng hỏi Duy.

        - Không chỉ có thế, tao đã đồng ý là lát nữa tới đón Lan, tao quên mất…

        - Đi với người yêu lúc nào mà chả được, còn trận này bỏ lỡ thì tiếc lắm đấy. - An như muốn Duy đi xem bóng đá với cả nhóm.

Lan đứng đợi ở đầu hẻm, có tin nhắn, của Duy “Anh xin lỗi, tối nay anh không đi với em được, hôm khác anh bù nha. Buổi tối vui vẻ nha baby!”. Mọi khi thì Lan đã tỏ ra giận dỗi rồi, hôm nay trông cô chỉ đứng im, thẫn thờ như người vô hồn.

                                                          * * *

Hôm nay hai đứa lại làm lành với nhau sau hai ngày chiến tranh lạnh. Lan cảm thấy mình không phải, con trai mê bóng đá có gì xấu chứ. Tụi con trai của lớp Lan sáng nay bàn tán ầm ĩ về trận đấu tối qua, Lan nhớ lại người con trai mình quen trên mạng cũng nói là thích bóng đá. Tối qua nếu Duy đi chơi với mình thì có lẽ giờ này chả biết đám bạn đang nói gì nữa. Lan nghĩ vậy và đã nhắn tin làm lành với Duy.

Chiều nay Lan lại dạo chơi trên nét, đọc tin tức thời sự, nghe vài bản nhạc và nói chuyện với bạn bè. Trong yahoo nick của anh chàng hôm qua nói chuyện đang tắt.

Đang định thoát ra thì tên anh chàng sáng lên. Chưa kịp mở lời thì bên kia đã nhắn sang.

        - Chào em, hôm nay thế nào rồi.

        - Hôm nay đổi cách xưng hô hả. Hôm nay vui hơn hôm qua.

        - À , xưng hô vậy em không phiền chứ. Vui là tốt rồi.

        - Không sao đâu, em cũng định xưng hô vậy đó.

        - Có thể cho anh biết điều gì làm em vui vậy không?

        - Em với người yêu vừa làm lành. Anh không thể hiểu được đâu.

        - Chắc bạn trai em cũng đang vui lắm đó.

        - Ừ! chắc chắn rồi. Anh cỏ thể bật webcam lên được không?

        - Hả. Em muốn xem hình anh hả.

        - Không được, webcam của máy anh bị hư rồi.

        - Vậy thôi để lúc khác. Em có hẹn với người yêu rồi. Chào anh.

        - Ừ! Chào em!

Lan tính tiền rồi ra khỏi quán nét, đi bộ một lúc tới ngã ba đầu đường đợi Duy. Một lát đã thấy Duy phóng xe tới, thắng cái “kít”. Duy mỉm cười nhìn cô bạn gái, trên trán mồ hôi rơi vài giọt.

        - Anh đi đâu mà chảy mồ hôi dữ vậy, để em lau cho.

        - Anh chở thằng An ra tới nhà đứa bạn, xe nó thủng lốp rồi. Em vừa lên mạng đó hả, có gì vui không?

        - Không có gì cả, xem tin tức rồi nói chuyện phím thôi à.

        - Với bạn trai hay bạn gái vậy?

        - Lại ghen tuông vu vơ hả, em véo anh bây giờ đó, tin không?

        - Hi hi. Anh đùa thôi mà.

Duy và Lan đạp xe qua bao con phố, mặt trời lặn lúc nào không biết. Mùi hoa sữa nồng nàn quyện vào hương tóc Lan tạo nên hương thơm lạ kì. Công viên thành phố. Đôi tình nhân dừng lại nơi hai người lần đầu gặp nhau, hai người quen nhau trên mạng khi Lan bước vào giữa năm học đầu tiên. Hai người cảm thấy may mắn, và như duyên phận đã đưa hai người đến với nhau.

***

Từ khi quen Hưng, Lan hay lên mạng hơn, bạn bè gặp được Lan nhiều hơn. Hưng luôn chia sẻ và tâm sự với Lan về mọi chuyện. Điều đặc biệt là Hưng luôn thấu hiểu mọi chuyện cứ như anh là người trong cuộc vậy. Chuyện tình cảm của hai đứa ngày càng tốt đẹp, lãng mạn và nồng nàn, Lan vô cùng hạnh phúc vì Duy dường như thấu hiểu mình hơn. Nhiều lúc Lan cảm thấy mình có tình cảm với Hưng dù chưa biết mặt mũi anh ta thế nào. Lan tò mò, rất muốn biết người bạn thân thiết bấy lâu nay là ai. Nếu không phải là webcam hư thì cũng là hẹn gặp rồi đành phải xin lỗi vì không đi được.

Một chiều Lan lại lên mạng và lại gặp lại Hưng. Lan cười không thôi và ở một nơi nào đó làm sao Hưng biết được cô có ý đồ gì. Có vẻ như cứ thấy Lan vui thì Hưng cũng vui. Lạ lùng làm sao, Lan chưa thấy ai chỉ quen qua trò chuyện không biết mặt mà lại quan tâm cô vậy, lúc nào có chuyện gì thì cũng luôn bên trò chuyện với cô. Lan vẫn chưa nói gì với Duy hết. Lan vui vì điều đó vì người yêu cô hay ghen, cũng có nghĩa là rất yêu cô đó. Nhưng Lan cũng tự hỏi tại sao Duy lại không hề tò mò về việc cô hay lên mạng nói chuyện với ai đó nhiều hơn cả nói chuyện với bạn trai chứ. Lan thấy Duy cũng thật là đáng ghét mà. Đã thế cô định sẽ không nói cho Duy biết luôn. Đáng đời. Có lẽ đã biết anh chàng Hưng là ai nhưng Lan vẫn ngỏ lời xin ảnh.

        - Anh định không cho em biết anh trông như thế nào thật sao?

        - À! Hi hi! Đợi anh tí nha.

        - Không được rồi, máy anh bị hư rồi.

        - Hi hi! Em phải về rồi.

Hôm nay Lan có hẹn với Duy. Khi nhận được tin webcam bị hư, cô cười không thôi, bước ra khỏi quán vẫn còn cười. Thấy Duy từ đằng xa đạp xe đi tới mà Lan không nhịn cười được.

        - Đạp xe nhanh vậy từ đó tới đây chắc mệt lắm hả. Lan ngồi lên xe rồi mới nhỏ nhẹ nói với Duy.

        - Gì vậy! Từ phòng trọ anh qua đây gần mà, mệt gì đâu chứ. - Duy làm bộ như không biết gì.

        - Hihi! Còn webcam lúc nào cũng hư hết. Dám lừa em hả! - Lan vừa nói vừa véo vào hông Duy rõ đau.

Duy cười phá lên, cười không thôi. Lan làm nũng, hai tay đấm vào lưng anh, anh đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của người yêu đặt lên hông. Lan vòng tay ôm chặt lấy Duy, mãi không buông. Chiếc xe đạp chầm chậm đưa đôi trai gái đi về phía cuối con đường…

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337598

Danh sách hội viên - TH Văn K43
clbhoanang30 | 16 Nov, 2011, 18:59 | Danh sách hội viên | (15 Reads)

Danh sách hội viên - TH Văn K43

  1. Trần Quốc Toàn
  2. Lê Thị Hoàng
  3. Nguyễn Thị Thân
  4. Võ Tấn Quyên
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337596

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  Sau»